Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3591 lượt.
" An Nhiên có chút nghi hoặc, cái gì là biết cô? Trước đó bọn họ quen biết sao?
"Ta biết tiểu tử này phúc hắc mà, nhất định là cậu ta sớm biết là cô, cho nên mới đồng ý đi xem mắt." Diệp Tử Ôn chắc chắc nói, có chút hối hận hồi đó mình không tiên hạ thủ vi cường*, nếu không bằng việc anh ngọc thụ lâm phong và anh tuấn phóng khoáng thế này, làm sao có thể không bằng con sói phúc hắc khó chịu kia. Nhưng mà có bài học lần này, lần sau, lần sau đừng cho anh gặp phải, nếu không anh sẽ mạnh mẽ ra tay trước. (tiên hạ thủ vi cường*: ra tay trước thì chiếm được lợi thế)
"Trước đây anh ấy đã gặp tôi?" An Nhiên thử hỏi.
"Tôi đã nói tôi đã từng nhìn thấy cô nha, cô còn không tin. Trước đây khi cô đi xem mắt ở tiệm cơm Đại Thành gặp phải cực phẩm nam, gọi Macchiato caramel, lần đó, tôi và a Thừa ngồi phía sau hai người, lúc cô rời đi, tôi còn đặc biệt thò đầu ra nhìn." Diệp Tử Ôn nói: "chỉ là không nghĩ khi đó tiểu tử này đã có ý nghĩ với cô, còn bỉ ổi tiên hạ thủ vi cường lừa cô kết hôn, làm hại tôi không có chút cơ hội nào." Diệp Tử Ôn nói, giọng nói có chút rầu rĩ .
An Nhiên sửng sốt, hoàn toàn không ngờ khi đó bọn họ lại ngồi phía sau cô, hơn nữa còn chứng kiến toàn bộ quá trình, An Nhiên nghĩ mà thấy xấu hổ, nhưng mà nhất định truy ra ai là người tiên hạ thủ vi cường, vậy hẳn không phải là Tô Dịch Thừa, mà là cô, nói cho cùng thì hồi đó gặp mặt cô mới là người yêu cầu kết hôn.
"Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, cô cũng rất lợi hại nha, lại có thể chỉnh đốn được a Thừa ngoan ngoãn, tôi chưa từng thấy cậu ta tốt với người phụ nữ nào như vậy." Diệp Tử Ôn cằn nhằn: "hồi đó khi cậu ta và Lăng Nhiễm ở cùng nhau cũng không thấy cậu ta tốt với Lăng Nhiễm như vậy."
"Hồi đó anh ấy không đối tốt với Lăng Nhiễm sao?" An Nhiên hơi ngạc nhiên hỏi, trong lòng dường như có cảm giác ê ẩm, cô không biết là đó có tính là mình ghen hay không, nhưng mà dường như cô không thích nghe chuyện liên quan đến anh và Lăng Nhiễm.
"Nói như thế nào đây, hồi đó cậu ta và Lăng Nhiễm đến với nhau, gần như là chuyện hợp tình hợp lý, từ nhỏ Lăng Nhiễm đã thích a Thừa, chuyện này mọi người đều biết, phải nói là a Thừa cũng không ghét, hơn nữa hai bên cha mẹ đều biết, lâu ngày mọi người đương nhiên coi bọn họ là một đôi, sau đó hai người cứ thế là đến với nhau, đừng nhìn a Thừa ngoài mặt thì rất ôn hòa, dịu dàng, thật ra thì cậu ta đối với ai cũng xa cách, cũng không dễ tiếp xúc, hồi đầu Lăng Nhiễm còn nhiều lần oán trách trước mặt chúng tôi, sau lâu dần mới từ từ quen được." Nói xong, Diệp Tử Ôn lại liếc nhìn cô qua kính, tiếp tục nói: "nhưng mà thấy cậu ta đối với cô thật sự không tệ, là cô quá mạnh mẽ hay cậu ta vốn luôn phục tùng vợ nghiêm ngặt?"
An Nhiên tức giận nhìn anh ta, trịnh trọng nói: "chúng tôi tôn trọng lẫn nhau." Thế nào cô cũng không quá tin người đàn ông này thực sự là Eric kia, người được khen là nhà thiết kế kiến trúc thiên tài, Eric! Tính tình anh ta và phong cách thiết kế của anh ta chẳng giống nhau chút nào.
Diệp Tử Ôn nhìn cô một cái, không sao cả nhún vai một cái, lắc đầu nói: "chưa biết chừng tiểu tử kia đang có âm mưu gì, căn bản là cô không hiểu a Thừa, tiểu tử kia là một tên nham hiểm, là con sói phúc hắc." Từ kinh nghiệm lớn lên cùng với cậu ta, tiểu tử a Thừa này chưa làm chuyện mua bán lỗ vốn bao giờ, nói gì nghe nấy như thế này, anh ta thấy, hoặc là tiểu tử này động chân tình, hoặc là cậu ta đang âm mưu cái gì, nhưng mà trên người Cố An Nhiên hẳn cũng không có âm mưu gì mới phải a.
Bị anh ta nói như vậy, An Nhiên đột nhiên sửng sốt, không phải là lo lắng đến kế hoạch âm mưu gì, mà là đúng như anh ta nói, dường như cô thật không hiểu anh, không biết sở thích của anh, không biết khẩu vị của anh, thậm chí đôi khi tuyệt nhiên không hề nhìn ra tâm tình từ vẻ mặt của anh. Rõ ràng bọn họ ở cùng nhau hàng ngày, rõ ràng rất thân mật, nhưng đôi khi cô có cảm giác, cảm thấy bọn họ cách rất xa nhau, có lẽ đúng như Diệp Tử Ôn vừa nói, dường như cô thật không hề hiểu gì về anh.
Về đến nhà đã hơn năm giờ, vì buổi sáng dậy muộn, cô cũng không biết tối nay Tô Dịch Thừa có xã giao hay không, nhưng mà để phòng ngừa nhỡ ra, An Nhiên tính toán đi siêu thị cạnh khu chung cư mua một ít nguyên liệu nấu ăn, chờ lát nữa sẽ làm bữa tối đơn giản, như vậy dù Tô Dịch Thừa không có xã giao trở về, cũng không đến nỗi không có cơm ăn, nếu anh không về, mình có thể tùy ý ứng phó với cái dạ dày.
Đẩy xe trong siêu thị, nhưng An Nhiên lại mù tịt căn bản là không biết mua gì, có phần là cô biết làm, nhưng không biết Tô Dịch Thừa có thích ăn hay không, cho nên do dự không biết có nên mua hay không, dù có mua, cô cũng không biết nên xử lý như thế nào.
Cuối cùng đi dạo một vòng lớn, trong xe đẩy vẫn trống không, cuối cùng An Nhiên quyết định, vẫn cứ mua ít đồ cô biết làm, dù không biết anh có thích ăn không, nhưng ít ra cô biết làm, không đến nỗi mua xong rồi để tủ lạnh phải chờ anh đi làm cả ngày về rồi mới xử lý.
An Nhiên đẩy xe lại một lần nữa, lấy một ít rau cải và ngô bắp từ khu rau quả, lại nhặt vài hộp sườn lợn t