pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3582 lượt.

trước
Đặt cặp công văn lên bàn trà, An Nhiên ngồi xuống ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện.
Tô Dịch Thừa cúp điện thoại, nhìn cô, khóe miệng cong lên, đưa tay hướng về phía cô: "tới đây."
An Nhiên im lặng đi về phía anh, đặt tay vào tay anh, bị anh dùng sức kéo một cái liền ngồi lên trên đùi, thân mật thế này An Nhiên vẫn còn chưa thích ứng được, đẩy anh ra, lại thấy anh càng ôm chặt hơn, như thế, cũng không cố giãy giụa nửa, đành để tùy anh ôm, thở dài, tựa vào anh, nói: "hôm nay nộp bản thiết kế lên rồi."
"Ừ." Tô Dịch Thừa ôm cô nhàn nhạt lên tiếng, hỏi: "bọn họ nói như thế nào?" Vợ anh vất vả thức thâu đêm để hoàn thành, nếu bọn họ dám nói không được, hừ, sẽ biết tay anh.
"Hoàng Đức Hưng hình như rất hài lòng." An Nhiên đáp đúng sự thực.
Phía sau cô, Tô Dịch Thừa khẽ gật đầu, khóe miệng khẽ cong lên thành nụ cười như không, thật ra thì anh rất hưởng thụ giờ khắc yên tĩnh và hạnh phúc này.
An Nhiên chậm rãi xoay người, nhìn Tô Dịch Thừa, nhàn nhạt nói: "Hoàng Đức Hưng nói anh sắp được thăng chức rồi."
Tô Dịch Thừa vô thức cau mày, nhìn cô, sửng sốt, hỏi: "sao vậy? Ông ta nói gì rồi?" A, tin tức này lan thật nhanh, phía anh còn chưa chắc chắn, bên ngoài đã rõ như lòng bàn tay rồi, vấn đề liên quan đến lợi ích lúc nào cũng thu hút sự chút ý của mọi người, đây cũng không phải chuyện tốt.
"Ông ta muốn em nói giúp trước mặt anh, sau đó lôi kéo anh làm chuyện đem lại lợi ích cho công ty, thậm chí còn hứa hẹn, chỉ cần em có thể giúp công ty giành được hạng mục đấu thầu, sẽ cho em cơ hội thăng chức." An Nhiên thẳng thắn nói với anh.
Tô Dịch Thừa nhìn cô cười khẽ, chỉ hỏi: "vậy em nói như thế nào?" Anh có thể không ngần ngại thái độ của người khác, bởi vì những chuyện kiểu này anh đã gặp rất nhiều, nghe vô số lần, những cái khác không quan trọng, quan trọng hơn là thái độ của cô đối với chuyện này.
An Nhiên nhìn anh hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, thẳng thắn nói: "em không nói gì, em sẽ không thay anh đồng ý hay đảm bảo cái gì với người khác một cách lung tung." Thân phận của anh quá đặc thù, làm vợ anh, cô sợ nhiều lời, thành nói sai.
"Vả lại." An Nhiên nhìn anh, cúi đầu khẽ nói: "vả lại em cũng không thích chuyện như vậy, em vẫn cảm thấy hẳn là nên công bằng, nhưng mà kiểu như thế này thì còn ra gì nữa, có bao nhiêu người không vượt qua được không phải vì kỹ thuật và thực lực, mà chẳng qua là vì không có quan hệ tay trong, mà không giành được cái bọn họ đáng nhận được một cách công bằng." Cúi đầu lắc đầu, nhỏ giọng nói: "em không thích kiểu như thế."
Tô Dịch Thừa cười khẽ, đưa tay nâng khuôn mặt cô lên, sau đó cúi đầu khẽ mổ lên môi cô, dán sát vào cánh môi cô, nói: "nội bộ thị ủy thì quyết định như thế, Trương bí thư cũng tiết lộ tin tức cho anh, bảo anh làm tốt công tác chuẩn bị, nhưng mà quyết định bổ nhiệm chính xác phải tuần sau mới xuống. Nhưng bất kể có đúng là anh phụ trách dự án ban khoa học kĩ thuật thành phố hay không, về giá trả thầu cho từng hạng mục, anh không có ý định vì tình riêng mà làm việc thiên tư (vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp), dù là em tới cầu tình, hay Diệp Tử Ôn, cũng phải áp dụng đúng trình tự như thường, anh sẽ không cho các em ưu đãi, hay là ngầm tiết lộ quyết định nội bộ cho các em, tiếp đó kêu gọi đấu thầu chẳng qua chỉ là một cuộc trình diễn cho người ta xem, anh không có ý định như thế, em hiểu ý anh chứ?"
Nghe vậy, nhìn chăm chú vào anh, An Nhiên cười nhàn nhạt, như là trong lòng có một gút mắc, đã tồn tại rất lâu, đến bây giờ mới được cởi ra. Cô vẫn biết sự tối tăm chốn quan trường không hề ít hơn so với thương trường, có bao nhiêu quan chức và thương nhân móc ngoặc với nhau, chỉ để chiếm đoạt lợi ích lớn hơn nữa, thậm chí có một số người lợi dụng chức vụ, vì bạn bè người thân mình mà lũng đoạn ngành nghề nào đó. Cô ghét những hành động như thế, may mắn anh chưa từng như vậy, anh công chính (công bằng + chính trực) khiến cô yên tâm.
Tô Dịch Thừa sủng nịch nhéo nhéo cái mũi của cô, đột nhiên nhớ tới trong điện thoại, Tử Ôn nói căn nhà bên kia đã sớm sửa sang xong rồi, thậm chí vật dụng, trang thiết bị trong nhà đã được mua và lắp đặt ổn thỏa, hiện tại chỉ cần bọn họ xách vali là bất cứ lúc nào cũng có thể vào ở, mà bọn cứ chậm chạp mãi không chuyển sang, cậu ta còn phải tìm người trông coi bên đó, phiền phức như thế khiến Diệp Tử Ôn có chút nhức đầu, cho nên mấy ngày nay vẫn liên tục thúc giục bọn họ lúc nào mới chuyển sang.
Nghĩ đến đó, Tô Dịch Thừa thuận miệng trưng cầu ý kiến, hỏi: "An Nhiên, Tử Ôn nói căn nhà bên kia sửa sang xong, xem lúc nào chúng ta sẽ chuyển qua đó?"
Vừa nghe anh nói như vậy, An Nhiên mới nhớ tới gặp phải Diệp Tử Ôn, anh ta cũng hỏi cô như thế, sau đó lại liên hệ với một chuyện khác anh ta nói với cô ngày hôm qua. Rời khỏi ngực anh, nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt An Nhiên khá khiêm túc.
Tô Dịch Thừa khó hiểu nhìn cô, không rõ sao đột nhiên cô lại nhìn anh như vậy: "sao vậy?"
Nhìn anh một lúc lâu, An Nhiên mới hỏi từng câu từng chữ: "trước khi em và anh xem mắt, chúng ta đã từng