Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3602 lượt.
hiêu thời gian nữa! Làm người không thể quá ích kỷ, bây giờ anh biết quay đầu lại rồi thì người ta sẽ ở tại chỗ chờ anh sao, đây tính là cái gì, phụ nữ không có lòng tự trọng sao? Sau khi bị tổn thương tàn nhẫn như thế mà còn đi yêu các anh nữa à, không có chuyện như vậy đâu!" An Nhiên có chút kích động nói với điện thoại.
"An Nhiên, nói cho anh biết, anh biết trước đây chính mình đã quá sai lầm, nhưng mà anh thề sau này anh sẽ yêu thương Lâm Lệ thật nhiều, anh thực sự yêu cô ấy, anh thực sự muốn quay về với cô ấy." Trình Tường nói, giọng nói mang theo cầu xin, hôm nay tìm không được Lâm Lệ, mọi nơi đều không tìm thấy cô, anh thực sự sợ hãi rồi, trước đây anh tưởng là Lâm Lệ giận vài ngày, nhưng mà cô ấy vẫn yêu anh, sớm muộn gì cũng sẽ tha thứ, trở lại bên anh, nhưng mà hôm nay không thấy cô rồi, không chút tin tức nào, anh sợ, sợ mình mãi mãi mất đi cô ấy.
"Tôi nói rồi, tôi sẽ không nói cho anh biết, anh hãy bỏ ý định này đi." An Nhiên nói xong, liền cúp điện thoại. Vết thương của Lâm Lệ cần có thời gian, cần có thời gian chữa lành, bây giờ cô ấy rời khỏi Giang Thành, chẳng qua là vì muốn cho mình một khoảng thời gian để hòa hoãn lại, từ từ liếm láp vết thương của mình.
Điện thoại nắm trong tay lại một lần nữa vang lên, vẫn là Trình Tường gọi, kiên nhẫn muốn bù đắp lúc này, nếu hồi đó anh ta bớt ra chút xíu dành cho Lâm Lệ, mà không phải là coi cô ấy là thế thân của người khác, làm sao Lâm Lệ có thể đau lòng cắt đứt như thế.
Trực tiếp mở nắm điện thoại di động, lấy pin ra, sau đó bỏ vào trong túi xách. Lại ngẩng đầu lên, bên cạnh vẫn náo nhiệt như thế, xa xa chợ đêm tấp nập người người, trên đường phố bày biện vô số hàng hóa.
Tâm tình An Nhiên có chút buồn phiền, không gọi xe ngay, mà một mình đi dưới ánh đèn đường, chậm rãi đi về nhà. Vừa mới vào tiểu khu, chỉ thấy xe Tô Dịch Thừa với tốc độ khá nhanh lướt qua cạnh cô, ngồi xe lâu như vậy, tất nhiên là An Nhiên nhận ra được là xe của anh, sững sờ xoay người, chưa kịp lên tiếng, chiếc xe vừa lao vùn vụt qua bên cạnh cô năm, sáu mét đột nhiên dừng lại một cách thành thạo. Sau đó cửa xe được mở ra, Tô Dịch Thừa với vẻ mặt nghiêm trọng, đi thẳng về phía cô, rồi dừng lại trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào cô.
An Nhiên sững sờ nhìn anh, từ nét mặt anh có thể thấy được dường như tâm tình của anh không tốt lắm, cô không biết xảy ra chuyện gì, chỉ đành phải sững người hỏi: "anh muốn đi ra ngoài?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, trong lòng tức giận, anh vẫn một mực ở nhà đợi điện thoại của cô, nhưng mà vẫn không thấy cô gọi về, thời gian ngày càng muộn, nhưng mà cô mãi chưa quay về, anh hơi lo lắng, gọi điện cho cô, nhưng lại đúng vào lúc máy bận, tắt đi rồi gọi lại, nhưng lại trong tình trạng tắt máy, anh hoàn toàn không biết cô xảy ra chuyện gì, không biết cô tăng ca đã về chưa, tất cả anh đều không biết. Gọi lại, vẫn ở trạng thái tắt máy. Ở nhà thêm một lúc lâu, cũng không thấy cô về, trong lòng lo lắng có phải cô xảy ra chuyện gì hay không, nghĩ thế khiến anh đứng ngồi không yên, cho nên cầm lấy cái chìa khóa xe trên bàn trà, liền lái xe chuẩn bị đến công ty cô xem rốt cục cô tan việc chưa, dù chưa, anh cũng túm cô về. nhưng còn chưa đi ra khỏi tiểu khu, thì thấy cô cầm túi xách chậm rãi đi từ bên ngoài về. Thấy cô không sao, trái tim thấp thỏm cuối cùng cũng được thả lỏng, nhưng thay vào đó là tâm trạng phẫn nộ cùng tức giận.
Không nghe thấy anh đáp lại, An Nhiên lại hỏi anh: "anh làm sao thế?"
Tô Dịch Thừa không nói lời nào, liền lôi kéo tay cô, mở cửa để cô lên xe, động tác hơi thô bạo, không thể coi là dịu dàng.
An Nhiên sững sờ bị anh đẩy mạnh vào trong xe, sau đó khởi động xe, quay đầu xe về.
Trên đường đi cho đến khi về đến nhà, Tô Dịch Thừa không nói lời nào, chỉ là vẻ mặt hơi nghiêm trọng, nắm tay An Nhiên hơi dùng sức.
Mở cửa cho cô, sau đó xoay người một cái vây cô lại giữa mình và cánh cửa, nhìn chằm chằm vào cô, giọng điệu Tô Dịch Thừa có tính chất vấn hỏi: "không phải đã nói gọi điện để anh đến đón em sao, sao không gọi cho anh."
"Ách, em, em sợ làm phiền anh." An Nhiên nhìn anh có chút sợ sệt, anh hùng hồ mạnh mẽ lúc này cùng anh dịu dàng, nho nhã lúc bình thường là hai người hoàn toàn khác nhau.
"Anh vừa mới gọi điện thoại cho em, tổng đài báo là em đang nói chuyện điện thoại, anh cúp máy rồi gọi lại, nhưng lại được báo là số máy đã tắt điện thoại, anh không biết số phòng làm việc của em, thậm chí không biết số điện thoại của đồng nghiệp em, một số cũng không, cho nên không tìm được em cũng không biết làm thế nào bây giờ, anh không biết em tan việc chưa, không biết em đã rời công ty chưa, anh sốt ruột, sốt ruột anh không tìm được em, anh không biết có phải em xảy ra chuyện bất trắc gì không, lại ở nhà đợi thêm một lát, nhưng mãi không thấy em quay về, anh rất lo, rồi cầm chìa khóa xe định đến công ty em xem một chút. Nhưng thấy em cầm túi xách chậm rãi đi về." Hai tay chống ở hai bên sườn cô, Tô Dịch Thừa nhìn cô nói từng câu từng chữ.
An Nhiên ân hận, nhìn anh, áy náy nói: "vì sợ làm phiền anh, nên không gọi đi