Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3588 lượt.
hai chữ tình bạn. Có lẽ sau này chúng ta ở hai thành phố khác nhau, có lẽ sau này chúng ta không thể cùng đi gặp nhau, đi ăn cơm bất kỳ lúc nào như trước đây, nhưng mà ta nghĩ quan hệ giữa chúng ta sẽ không vì thế mà phai nhạt, vì ta nghĩ khi ta nhàm chán sẽ thỉnh thoảng quấy rầy mi, khi ta cô đơn không vui thì sẽ nghĩ đến mi đầu tiên, phải nói trước nha, dù mi đang làm gì, đều không cho mi không nhận điện thoại của ta." Lâm Lệ cố ý muốn giọng mình thoải mái, nhưng mà An Nhiên không bỏ lỡ tiếng nghẹn ngào khe khẽ của cô ấy truyền đến từ từ bên kia điện thoại.
"Lâm Lệ, con mẹ nó mi đừng nói nhảm cho ta, ta cho mi biết, không cho mi đi! Không cho đi, mi có nghe thấy không!" An Nhiên có chút kích động quát cô ấy, nước mắt không kiềm chế được chảy xuống khuôn mặt.
Dường như Lâm Lệ cũng không ngăn được dòng nước mắt của mình, cả người xúc động, không ngừng khóc nức nở: "An, An tử, cám ơn, cám ơn mi làm bạn với ta mười năm nay, ta, ta phải đi, tha thứ ta vào lúc này mới gọi báo cho mi, vì, vì ..." Lâm Lệ như không kiểm soát được tâm trạng của mình, một lúc lâu hít một hơi thật sâu, nói tiếp: "ta không muốn mi nhìn bóng lưng ta rời đi, như vậy ta sẽ không nỡ rời đi."
Bên này điện thoại, An Nhiên cũng khóc, nước mắt ào ào chảy xuống, cầm điện thoại đứng ở trên cầu thang, cả người vô lực tựa vào tường, cuối cùng ngồi xuống góc tường, nghẹn ngào nói: "vậy thì đừng đi a, ở lại!"
Bên kia điện thoại, hít một hơi thật sâu, thật vất vả Lâm Lệ mới ngăn cản được nước mắt. Xé ra khuôn mặt tươi cười, hướng về phía điện thoại nói: "An Nhiên, tạm biệt!"
Em ở phía trên
Lâm Lệ đi rồi, chỉ gọi cuộc điện thoại trước khi lên xe .
Tâm trạng An Nhiên xuống dốc, ngồi ở góc cầu thang, nước mắt thế nào cũng không ngừng được, hồi tưởng lại tình bạn mười năm nay của hai người, cùng cười cùng khóc. Hồi đó khi Mạc Phi phản bội, chính Lâm Lệ cùng cô trải qua. Không có cô ấy, cô hẳn không thể thoát khỏi đau đớn đó nhanh như thế.
Nhưng mà bây giờ cô ấy bị thương, lại muốn một mình trốn chạy để tự mình liếm láp vết thương, còn cô thì không thể làm được gì.
Thật ra thì An Nhiên biết rời đi là tốt nhất đối với cô ấy, dù sao ở đây có quá nhiều hồi ức của cô ấy và Trình Tường, nếu muốn quên một người, như vậy, rời đi là lựa chọn tốt nhất.
Tối nay trăng sáng rất tròn, cũng rất sáng, chỉ là có chút hiu quạnh, treo cao ở trên bầu trời, bên cạnh không có ngôi sao nào, nhìn thế nào cũng thấy lạnh lẽo.
An Nhiên cũng không gọi điện thoại cho Tô Dịch Thừa, một mình đi trên phố, bên cạnh có đôi tình nhân mặc bộ đồ đôi ngọt ngào hạnh phúc, trên mặt tươi tười, không biết người con trai nói câu gì, người con gái thẹn thùng lườm anh ta, hờn dỗi mắng: "đáng ghét." Sau đó xoay người bỏ chạy đi, người con trai cười to đuổi theo phía sau, cuối cùng sau hai ba bước, rồi dùng một tay ôm lấy người con gái từ phía sau, cười to ôm người con gái xoay vòng vòng, người con gái thì sợ hãi túm lấy bả vai người con trai. Xung quanh có người nhìn về phía bọn họ, trong mắt có hâm mộ, cũng có chúc phúc.
An Nhiên nhớ được trước kia Lâm Lệ và Trình Tường cũng ngọt ngào như thế, thậm chí mỗi ngày Lâm Lệ đều dính vào Trình Tường, sau đó trước mặt mọi người không ngần ngại khoe khoang bọn họ thắm thiết như thế nào. Nhưng mà thời gian tựa ảnh, năm tháng như thoi đưa, quay đầu lai, sớm đã là vật còn người mất, cô và Mạc Phi nửa đường chia tay, mà Lâm Lệ và Trình Tường cũng rơi vào ngõ cụt.
Đang đi, lúc này điện thoại trong túi vang lên, hơi bất ngờ, thì ra là Trình Tường gọi điện thoại tới.
Để mặc điện thoại di động vang lên hồi lâu, tự nó ngắt máy, sau đó lại vang lên. Cứ lặp đi lặp lại như thế, dường như Trình Tường rất có kiên nhẫn, An Nhiên biết anh ta nhất định là muốn hỏi chuyện của Lâm Lệ, nhưng mà sớm biết như thế, lúc đầu cần gì phải vậy đây. Con người lúc nào hoàn toàn mất đi thì mới biết được mình từng có, mà lúc có, luôn luôn không biết quý trọng.
Khẽ thở dài, cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.
Không đợi An Nhiên bên này mở miệng, bên kia điện thoại Trình Tường vội vàng nói: "An Nhiên, nói cho anh biết Lâm Lệ ở đâu!" Giọng nói thực vội vàng, tâm tình rất kích động, hoàn toàn không còn là một Trình Tường luôn ôn hòa, nho nhã ngày xưa.
"Cô ấy đi đâu còn có liên quan gì với anh sao." An Nhiên nhàn nhạt mở miệng: "sớm biết như vậy, ban đầu hà tất gì phải thế."
"Nói cho anh biết Lâm Lệ ở đâu, chiều nay khi anh đến bệnh viện, mới biết được hôm nay cô ấy xuất viện, nhưng mà cô ấy có thể đi đâu được, anh đến khách sạn cũng không tìm được cô ấy." Anh đã tìm rất nhiều nơi, nhưng không hề có tin tức gì, anh không biết cô đi đâu, cho nên cuối cùng vẫn gọi cho An Nhiên, anh biết bây giờ mình nói gì cũng đã muộn, mình làm tổn thương Lâm Lệ quá sâu, nhưng anh thực sự yêu cô!
"Trình Tường, đủ rồi, tôi sẽ không nói cho anh biết Lâm Lệ đi đâu, cô ấy né tránh anh chính là vì không muốn gặp lại anh, cô ấy đã hao phí mười năm ở anh, anh còn muốn cô ấy lãng phí thêm bao n