Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3657 lượt.

hông vui hai tay chống nạnh, nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tô trợ lý, anh lại uống rượu, chẳng lẽ anh không biết bệnh dạ dày của anh còn chưa khỏi sao!"
Tô Dịch Thừa ngửi ngửi mình, quả thật thoang thoảng mùi rượu, nhưng mà chỉ hơi nhạt, cũng không nhiều. Cười khẽ, nói: "chỉ uống một chút."
An Nhiên trừng anh một lúc lâu, mới lấy lại cái khăn trong từ tay anh, đứng dậy đi về phía tủ quần áo, lấy bộ đồ ngủ của anh ra, đưa cho anh, vẻ mặt nghiêm túc nói: "đi đi, tắm sạch mùi rượu trên người, nếu còn ngửi thấy mùi rượu, buổi tối không cho lên giường!"
Tô Dịch Thừa cười khẽ, nhưng vẫn nghe lời nhận lấy quần áo ngủ từ trong tay cô, xoay người vào phòng tắm.
An Nhiên vừa nhàn nhã lau khô đầu tóc, vừa nhìn quyển tạp chí bát quái cười cười. Cho nên khi Tô Dịch Thừa từ trong phòng tắm đi ra, thấy An Nhiên vừa sấy tóc, ngồi ở trước bàn trang điểm, nhìn về tạp chí thỉnh thoảng phát ra tiếng cười.
Tô Dịch Thừa ôm cô từ phía sau, hỏi ở bên tai cô: "đang nhìn cái gì?"
An Nhiên cười khẽ chỉ vào một trang trên quyển tạp chí, cười nhạt, nói: "anh nhìn xem, truyện cười này thật nhạt nhẽo quá."
Phía sau Tô Dịch Thừa cũng không để ý cái truyện cười kia có nhạt nhẽo hay không, hài hước hay không hài hước, lúc này anh có chuyện khác vội làm hơn, thật sự là không có thời gian để xem. Môi nhẹ nhàng thổi khí bên tai cô, bàn tay bắt đầu không kiêng dè gì chạy trên người cô, thiêu đột khắp nơi.
Một tay An Nhiên mạnh mẽ bắt được tay anh, nuốt một ngụm nước bọt, hỏi: "anh làm gì thế?"
Tô Dịch Thừa cười khẽ, nhấc tay lên, thoát ra khỏi tay cô, hôn từ cổ cô xuống dưới, vừa tiếp xúc thân mật với da thịt cô, vừa nói: "mẹ nói bà muốn ôm cháu nội."
"Này, chuyện này phải thuận theo tự nhiên." An Nhiên vặn vẹo trong lòng anh, thể lực của người đàn ông này có phải tốt quá không, tối hôm qua vừa mới lăn lộn như thế, hôm nay lại nữa, thể lực của anh tốt là một chuyện, vấn đề là phải xem thể lực của cô có tương xứng không nữa a!
"Anh cảm thấy mẹ nói rất có lý, chủ yếu là anh chưa đủ cố gắng!" Tô Dịch Thừa vừa hôn thịt mềm bên tai cô, vừa biếng nhác nói.
An Nhiên quả thực muốn trợn trắng mắt, anh còn chưa đủ cố gắng! Một đôi vợ chồng căn bản là không trọng dục như bọn họ, một tuần lễ hầu như không hề gián đoạn!
Nghĩ đến đó, An Nhiên vừa định quay đầu kháng nghị, chẳng qua là lời kháng nghị kia còn chưa nói ra, thoáng cái đều bị anh nuốt hết vào bụng, sau đó cô cũng không nói ra được một câu.
Khi tỉnh lại, người đàn ông bên cạnh đã sớm không còn ở đây, nắng sớm ngoài cửa sổ theo khe hở rèm cửa chiếu vào, An Nhiên vẫn cảm thấy vô cùng buồn ngủ, nhưng khi nhìn nhìn đồng hồ báo thức đặt đầu giường, thời gian trên đó nhắc nhở nếu cô còn không dậy, cho dù nhà có gần hơn đi chăng nửa, đoán chừng cô vẫn sẽ đi làm muộn.
Vén chăn lên xoay người muốn xuống giường, cả người đau nhức không còn chút hơi sức.
An Nhiên "a ô..." Không chống tay đứng lên được, lại ngồi liệt ra ở trên giường, An Nhiên hơi ảo não nhỏ giọng mắng: "Tô Dịch Thừa chết tiệt!"
Cuối cùng mất sức lực thật lớn mới bò dậy khỏi giường, đi tới phòng tắm đánh răng rửa mặt, mà hai chân vẫn không ngừng run rẩy. Lại đứng trước gương trang điểm trong phòng tắm, An Nhiên bỗng dưng trừng lớn mắt, trên ngực chi chít dấu hôn, chẳng phải là thông báo cho người ta tối qua bọn họ hoan ái kịch liệt như thế nào à! Đáng giận nhất không phải là cái này, Tô Dịch Thừa thế mà lại, thế mà lại để lại trên cổ cô vết đỏ hình ‘ô mai’ như thế, vết đỏ đỏ kia khiến người ta nhìn mập mờ đến cỡ nào, hơn nữa không chỉ có một!
Nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đầy đặc dấu hôn trong gương kia, An Nhiên quả thực có chút khóc không ra nước mắt, thế này bảo cô làm sao ra khỏi cửa, hiện tại có phải là mùa đông đâu, bây giờ tất cả mọi người đều mặc đồ mát mẻ, chẳng lẽ trong thời tiết nóng bức như thế này bảo cô phải quấn khăn quàng cổ, bọc lấy như cái bánh chưng ra khỏi cửa?
Càng nghĩ càng cảm thấy tức giận, trong phòng tắm, An Nhiên nổi giận kêu lên: "Tô Dịch Thừa!"
"Sao thế?" Nghe tiếng, Tô Dịch Thừa vội vàng từ bên ngoài đi vào, trên người còn mặc tạp dề, hiển nhiên vừa rồi anh đang ở trong bếp bận bịu làm bữa sáng cho hai người bọn họ, nhưng mà nghe được tiếng kêu của cô, vội vàng tắt bếp chạy đến. Chỉ có điều là …
Có chút khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, chẳng qua là hình ảnh của cô lúc này không khỏi có chút kích thích người đi, chẳng lẽ không biết người ta nói đàn ông vào buổi sáng bao giờ cũng đặc biệt dễ kích thích sao?
Giờ phút này An Nhiên vừa mới tắm xong, khăn tắm hơi tuột ra, trước ngực lộ ra một mảng lớn tuyết trắng, mà hai chân thon dài mảnh khảnh càng khiến người ta mơ màng
An Nhiên như là không tự ý thức được, tức giận trợn to mắt nhìn anh chằm chằm, đưa tay chỉ chỉ cổ của mình: "anh nói đi, anh thế này làm sao mà em đi ra ngoài được a!"
Tô Dịch Thừa thật vất vả mới khắc chế tầm nhìn của mình, để ánh mắt chỉ nhìn từ cổ cô trở lên, nhìn vết ‘ô mai’ trên cổ cô mà tối qua mình để lại, sờ sờ lỗ mũi, ho nhẹ nói: "khụ khụ, cái đó tất cả m