Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3654 lượt.
như là người yêu, nhưng cuối cùng chia tay cũng không có gì không bình thường, bọn họ đến từ một nơi, thậm chí còn có thể là bạn học, khi xuống nông thôn tham gia sản xuất lại là cùng một vùng, như vậy ở lâu với nhau, hai người nảy sinh tình cảm cũng không có gì là lạ, tất cả đều là chuyện bình thường, không phải sao? Nhưng mà, nhưng mà cô có cảm giác, cảm giác có gì đó là lạ, nam nữ cho dù đã chia tay, khi gặp lại cũng không sợ hãi như mẹ cô mới phải, như là có gì muốn giấu diếm cô, mà dường như có liên quan đến mình.
Thấy cô suy nghĩ đến say sưa, Tô Dịch Thừa khẽ gọi: "An Nhiên?"
Lúc này An Nhiên mới lấy lại tinh thần, khẽ lắc đầu, cười cười với anh: "không có gì."
Tô Dịch Thừa nhìn cô một lúc lâu, khẽ thở dài, nhàn nhạt mở miệng: "An Nhiên, chuyện của cha mẹ là chuyên người lớn, dù là chuyện tình cảm hay chuyện khác, chúng ta cũng không nên tham dự, phải trái đúng sai cũng không phải do chúng ta có thể phán quyết. Cho nên, chúng ta đừng quấn quýt, khổ não với những chuyện mà chúng ta không nên chen vào, được không?"
An Nhiên nhìn anh một lúc lâu, thật ra thì Tô Dịch Thừa nói không sai, quả thật như thế, cho dù năm đó Đồng Văn Hải và mẹ cô từng có quan hệ thế nào, tại sao lại như vây giờ, tất cả đều không quan trọng, cũng không phải là chuyện cô có thể chen vào, hơn nữa bây giờ mẹ và cha sống rất tốt, mọi người đều rất tốt, như vậy là đủ rồi.
"Vâng." Nhìn anh trịnh trọng gật đầu, "em biết rồi."
Thấy thế, Tô Dịch Thừa mới xem như yên tâm, sủng nịch vuốt vuốt tóc cô, nhéo nhéo cái mũi xinh xắn của cô.
An Nhiên lui ra khỏi ngực anh, thay đổi lại vẻ lo lắng vừa rồi: "em đi tắm trước."
Tô Dịch Thừa gật đầu: "đi đi." Nhìn cô biến mất sau cánh cửa, Tô Dịch Thừa đứng dậy lấy bình rượu từ trong tủ rượu ra, rót cho mình một chén rượu.
Bưng rượu ra ngoài ban công, khu nhà nằm trên con đường sầm uất nhất trung tâm thành phố Giang Thành, quan sát từ đây, có thể thu trọn Giang Thành vào tầm mắt. Tô Dịch Thừa khẽ nhấp một hớp, nhìn toàn bộ ánh đèn thành thị, đêm như vậy, rất đẹp. Vào lúc này, điện thoại di động vang lên, là điện thoại từ Lăng thị trưởng, không cần nhận, anh cũng biết Lăng thị trưởng gọi tới muốn nói cái gì.
Ban ngày hôm nay Lăng thị trưởng gọi điện thoại cho anh, nói hi vọng anh có thể đến bệnh viện thăm Lăng Nhiễm, nói Lăng Nhiễm dùng việc tuyệt thực để uy hiếp đòi gặp anh, nhưng bị anh từ chối. Anh không có nhiệm vụ phải chịu trách nhiệm về hành động tùy hứng và không tự quý trọng bản thân của cô ta.
Điện thoại di động vang lên rất lâu, cuối cùng Tô Dịch Thừa vẫn chọn nghe máy, anh không có thói quen trốn tránh không đối mặt, anh luôn cho là, đối với mọi chuyện, nhất là chuyện tình cảm, nhất định không thể dây dưa lấp lửng, phải rõ ràng, không nên trốn tránh.
"A lô, Lăng thị trưởng." Nhận điện thoại, Tô Dịch Thừa dùng ngữ điệu bình thường nói.
"A Thừa a, cháu xem cháu có thể tới bệnh viện một chuyến không, Lăng Nhiễm nó thực sự muốn gặp cháu." Thanh âm của Lăng thị trưởng dường như già nua hơn rất nhiều, trong giọng nói mang theo van xin và thỉnh cầu.
"Lăng thị trưởng, thật ngại quá, cháu sẽ không qua đó. Nếu một người còn không biết quý trọng sinh mệnh của bản thân mình, như vậy, cho dù lần này cháu đến, vậy thì còn lần sau? Cháu không muốn chuyện này cứ dây dưa mãi như vậy, dù sao cháu là một người đàn ông đã kết hôn, cháu phải chịu trách nhiệm với vợ cháu, còn về người phụ nữ khác, cháu tự cảm thấy cần phải có một khoảng cách nhất định." Tô Dịch Thừa lãnh tĩnh(3) nói.
"A Thừa, coi như là bác Lăng cầu xin cháu, Nhiễm Nhiễm đã một ngày nay không ăn gì rồi." Mặc dù hồi đó nói đã cắt đứt quan hệ cha con, nhưng chung quy lại vẫn là con gái ruột của mình, lần này Tô Dịch Thừa gọi điện thoại tới nói Lăng Nhiễm tự sát, suýt nữa hù dọa cái mạng già này của ông, bây giờ nhìn nó không uống một giọt nước nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, bảo sao ông không đau lòng.
"Bác Lăng, thật sự xin lỗi, cháu và Lăng Nhiễm ngay từ hồi đó đã không còn quan hệ gì nữa, cháu sẽ không đến thăm cô ấy, nếu cô ấy cứ khăng khăng như thế, cháu chỉ có thể thương xót cho cô ấy." Tô Dịch Thừa dứt khoát từ chối nói: "xin lỗi bác Lăng, An Nhiên gọi cháu rồi, mặt khác xin bác Lăng đừng gọi cho cháu vì chuyện của Lăng Nhiễm nữa, cháu không muốn có gì hiểu lầm." Nói xong, không đợi ông ta mở miệng trả lời, trực tiếp cúp điện thoại.
Ngửa đầu uống cạn chén rượu, đứng trên ban công thêm một lát nữa, Tô Dịch Thừa trực tiếp quay vào nhà, bỏ cái chén vào trong bồn rửa, đến khi trở về phòng ngủ, vừa lúc An Nhiên đang lau tóc từ trong phòng tắm đi ra ngoài, cả người vì vừa tắm gội xong mà mang theo hơi hồng hào, trông rất đẹp mắt.
An Nhiên vừa lau đầu tóc vừa tiện tay liếc nhìn tạp chí, nhìn cô, khóe miệng Tô Dịch Thừa khẽ cong lên, không nói gì, chỉ cần nhìn thấy cô ngồi ở đây, trong lòng anh có một cảm giác thỏa mãn khó tả. Đưa tay tiếp nhận chiếc khăn, tiếp tục việc của cô: "để anh."
Bắt được tay của anh, An Nhiên quay đầu, lỗ mũi hít hít mùi của anh, sau đó hơi k