Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3658 lượt.
"Tôi làm cái gì cô quản được sao, cô tốt nhất là nhanh tránh ra cho tôi, nếu không, cô có tin không, chờ lát nữa tôi có thể khiến Hoàng Đức Hưng sa thải cô!" Lăng Lâm kiêu căng nói lớn tiếng, trong giọng nói tràn đầy uy hiếp.
"Làm sao, lại muốn chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mang người cha thị trưởng ra sao, trước đây cô khiến tôi không đi được Thâm Quyến, hiện tại lại muốn đuổi tôi khỏi Chân Thành, Lăng Lâm, trừ bỏ có một người cha quyền thế, cô còn lại cái gì?" Trần Trừng nhìn cô ta nói, tâm tình có chút kích động, nắm tay cô không kiềm chế được tăng thêm sức lực.
"A —" Lăng Lâm không chịu được đau phải kêu thành tiếng, ra sức rút tay ra, la hét lên: "cô, người đàn bà chanh chua, buông tay cho tôi."
Trần Trừng nắm tay cô ta không buông ra, nói: "tôi không buông, tôi muốn xem xem, cứ thế này chờ mọi người về, xem cô ngụy biện được cái gì."
"Cho dù bọn họ biết tôi muốn phá hủy mô hình vậy thì thế nào, cô cho rằng Hoàng Đức Hưng sẽ sa thải tôi sao? Đừng quá ngây thơ tức cười thế, tôi là con gái thị trưởng Giang Thành, Hoàng Đức Hưng nịnh bợ tôi còn không còn kịp nữa, ông ta sẽ sa thải tôi? Quả thực là nực cười." Lăng Lâm dương dương tự đắc nói, hồi đó công ty mà cô ta muốn vào thực tập, vốn là ‘Húc Đông kiến trúc’, nhưng mà ‘Húc Đông’ quá nghiêm rồi, cô ta còn không vượt qua được vòng sát hạch đầu tiên, cuối cùng tới phải tới ‘Chân Thành’. Thật ra cô ta biết mình căn phải không phải là một kiến trúc sư có năng lực, thậm chí ngay cả tỷ lệ bản vẽ cơ bản nhất cũng không hiểu, nhưng mà chỉ cần cô là con gái của Lăng Xuyên Giang, Hoàng Đức Hưng phải nể mặt mũi cha cô, không thể nào sa thải cô.
"A, cô thật sự là mặt dày, không biết xấu hổ, chẳng lẽ không cảm thấy nhục nhã chút nào, ỷ vào quyền lực của cha mình, thật ra thì cô căn bản không biết thiết kế, trong trường chính cô ăn cắp bản thiết kế của tôi!" Trần Trừng tức giận, tuy là nói ra cũng không thể làm được gì, vì xã hội chính là như thế, Lăng Lâm là Quan nhị đại(1), là thiên kim tiểu thư đệ nhất của Giang Thành, cho nên dù biết tác phẩm của cô ta là sao chép, ban giáo vụ cũng không nói gì. Mà cô chỉ có thể trơ mắt nhìn tác phẩm của mình bị ăn cắp, trên chữ quan có chữ nhân, mà mình không có cách nào cả.
"Đúng thì thế nào, cô đi tố cáo với ban giáo vụ thì thế nào, kết quả còn không phải là tất cả mọi người đều đứng về phía tôi sao, lần này cũng thế, cho dù cô nói cho Hoàng Đức Hưng, nói cho mọi người, vậy thì như thế nào, cô đã từng trải qua rồi, hẳn là biết rõ kết quả, mà còn muốn thử lần nữa, cô có tin lần này tôi có thể khiến cho Hoàng Đức Hưng lập tức sa thải cô không." m trầm nghiêm mặt, Lăng Lâm nhìn cô uy hiếp nói. Sau đó ra sức vung tay, hất cánh tay cô ta đang nắm chặt tay mình ra xa.
Trần Trừng hơi lảo đảo, lùi về phía sau vài bước mới đứng vững, hai tay không kìm được nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt hung hăng nhìn Lăng Lâm.
Lăng Lâm xoa xoa cánh tay vị nắm đỏ lên của mình, cười lạnh nói: "cô có tin tôi có thể khiến cô không sống được ở đất Giang Thành."
"Cô cho là cô có thể một tay che trời à." Giọng nói của Trần Trừng cứng ngắc, cô biết rõ cô ta có thể, chỉ dựa vào cái mác thiên kim tiểu thư của thị trưởng, cô biết cô ta làm được.
"Hừ." Lăng Lâm hừ lạnh, nói: "tôi sẽ làm cho Hoàng Đức Hưng sa thải cô, cô xem tôi có thể một tay che trời không!"
"Cô không sa thải được cô ấy." An Nhiên thản nhiên nói, đi về phía hai người.
____________________________________________________________
Nghe tiếng, Lăng Lâm và Trần Trừng đều sửng sốt, hai người đều cho là cả phòng làm việc lúc này chỉ có hai người các cô, hoàn toàn không ngờ tới An Nhiên cũng có mặt!
Đứng lại trước mặt hai người, liếc nhìn Trần Trừng, rồi quay đầu lại nhìn Lăng Lâm, thản nhiên nói: "tôi sẽ không để cô sa thải cô ấy." Nói xong, lại liếc nhìn mô hình hàng mẫu được bày ở kia, tiếp tục nói: "còn có, về chuyện cô muốn phá bỏ mô hình, tôi sẽ báo lại cho Hoàng Đức Hưng, tôi sẽ yêu cầu công ty truy cứu trách nhiệm."
"Cô dám!" Lăng Lâm gào lên, cặp mắt trừng to như chuông đồng nhìn cô, nhìn hơi dọa người, thấy mà giật mình.
"Vì sao tôi không dám?" An Nhiên nhìn cô ta chằm chằm, mặt không chút thay đổi.
"Cô cho là cô gả cho anh Dịch Thừa thì rất giỏi sao? Đừng quên, anh Dịch Thừa chẳng qua cũng chỉ là trợ lý thị trưởng, còn không phải là nhân viên của cha tôi sao, cô cho là Hoàng Đức Hưng sẽ nể mặt anh Dịch Thừa, hay là nể mặt cha tôi." Lăng Lâm cười lạnh, có bao nhiêu là đắc ý.
"Tôi sẽ chờ xem, xem cô có thể động vào Trần Trừng hay không." An Nhiên cười nhạt nói, giọng nói không nhanh không chậm, thong dong bình tĩnh.
"Cố An Nhiên, cô cho rằng tôi không dám sao!" Bộ ngực Lăng Lâm phập phồng kịch liệt, hiển nhiên bị tức không nhẹ.
An Nhiên lạnh lùng nhìn cô ta một cái, không nói lảm nhảm với cô ta nữa. Tiến lên nhìn mô hình bản mẫu trong kính, may mắn, chưa bị phá hỏng.
Lại xoay người nhìn Lăng Lâm, chỉ nhàn nhạt nói: "sau này nếu mô hình này bị hư hại chút nào, dù không phải cô làm, tôi nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm lên cô, c