Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3709 lượt.
óe miệng co quắp, nụ cười kia còn khó coi hơn khóc.
Tô Dịch Thừa căn bản là không nhìn anh ta, càng không rảnh đáp lại anh ta, nhìn An Nhiên hỏi: "sao em đến bệnh viện? Thân thể không thoải mái?"
An Nhiên lắc đầu, lúc này mới lên tiếng: "là mẹ, khi đang làm việc thì đột nhiên ngất xỉu."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, hỏi: "mẹ thế nào rồi?"
An Nhiên cười cười với anh: "bác sĩ nói chẳng qua là mệt mỏi, cũng không có gì đáng ngại, nhưng mà để an toàn, giữ mẹ lại bệnh viện theo dõi mấy ngày, thuận tiện tiến hành kiểm tra toàn thân."
Nghe vậy, lúc này Tô Dịch Thừa mới nới lỏng chân mày, nói: "anh cùng em đến thăm mẹ đi."
"Em định đến siêu thị mua chút vật dụng sinh hoạt cho mẹ." Cơ bản nhất cần có khăn mặt chậu thau gì đó.
Tô Dịch Thừa gật đầu, nói: "anh đi cùng em." Lại xoay người, dặn dò thư ký Trịnh bên cạnh: "nếu có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi, chiều nay tôi sẽ không đến phòng làm việc rồi, mặc khác cậu cũng cần chú ý chuyện mời thầu, thông báo cho bọn họ, mười giờ sáng mai chúng ta mở cuộc họp nhỏ."
Thư ký Trịnh gật đầu, trịnh trọng trả lời: "được, tôi biết rồi."
Tô Dịch Thừa nhìn anh ta, không nói gì thêm nữa, xoay người dắt tay An Nhiên đi đến siêu thị ngoài bệnh viện.
Khi hai người xách đồ từ đồ lại từ siêu thị trở lại phòng bệnh thời điểm, Cố Hằng Văn ngồi ở trước giường bệnh đang nói gì đó với Lâm Tiểu Phân, thấy bọn họ đi vào, vội vàng ngậm miệng, như là sợ bị An Nhiên nghe được.
Lại nhìn đến Tô Dịch Thừa bên cạnh An Nhiên, hai người đều sửng sốt, Lâm Tiểu Phân nhìn An Nhiên trách cứ, nói: "sao con còn gọi a Thừa tới, mẹ không sao rồi. A Thừa bận bịu như thế, bỏ đi thế này mang tiếng đó."
"Đúng vậy a, An Nhiên, chúng ta không thể làm chậm trễ công việc của Dịch Thừa." Cha Cố cũng nói như thế. Từ khi hai nhà ăn cơm với nhau lần trước, bọn họ mới biết Tô Dịch Thừa căn bản không phải là đi làm ở công ty kinh doanh nào đó, mà là thuộc ban lãnh đạo trẻ tuổi của thị ủy, được coi là quan lớn. Nhận thức này khiến họ không khỏi sửng sốt, bọn họ chưa từng mong muốn con rể mình phải tốt thế nào, thân phận cao bao nhiêu, chỉ cần anh đối xử tốt với An Nhiên là được, không ngờ vô tình thế mà lại trở thành thông gia với người quyền quý, cảm giác như thế có hơi mờ ảo, khiến người ta thấy không thực.
Nhưng mà cũng may trừ công việc có chút đặc thù, những cái khác Tô Dịch Thừa không có gì đặc biệt, không như những con cháu cán bộ kia, quần áo là lượt, đối xử với An Nhiên với bọn họ tốt khỏi phải nói, như thế bọn họ cũng yên lòng rồi.
An Nhiên liếc nhìn Tô Dịch Thừa, vẻ mặt kia có chút đắc ý, giống như là đang nói: ‘xem đi, em biết mà. ’
Thật ra thì vừa rồi trên đường về, An Nhiên đánh cuộc với anh, nói Lâm Tiểu Phân nhìn thấy anh đến nhất định sẽ không vui, Tô Dịch Thừa không tin, khăng khăng bất đồng ý kiến, nói Lâm Tiểu Phân nhìn thấy anh đến nhất định sẽ cười toe toét.
"Cha mẹ, đừng trách An Nhiên, đúng lúc con cũng tới bệnh viện thăm một vị lãnh đạo, gặp An Nhiên ở đại sảnh bệnh viện." Tô Dịch Thừa để đồ trên tay vào trong phòng, sau đó đi tới trước mặt Lâm Tiểu Phân nói: "mẹ, cho dù hôm nay con không gặp An Nhiên ở đây, mẹ và cha cũng không thể giấu diếm con, dù sao con cũng là con rể của hai người, mẹ thấy khó chịu sao có thể không cho con biết chứ."
Lâm Tiểu Phân thở dài nói: "công việc của con đặc thù, vả lại mẹ cũng không sao, vì mẹ mà làm chậm trễ công việc của con là không được, con phục vụ nhân dân, đương nhiên là vì quyền lợi của mọi người mới quan trọng."
Tô Dịch Thừa cười khẽ, tiến lên kéo tay Lâm Tiểu Phân, nhìn bà với vẻ mặt thành thật nói: "mẹ, con là đầy tớ của nhân dân, nhưng cũng là chồng của An Nhiên, là con rể của ngài và cha, người xưa nói con rể là con, con không chỉ coi ngài và cha là nửa cha mẹ con, mà con sẽ đối xử với ngài và cha giống như cha mẹ của con vậy, biết ngài và cha đều khỏe mạnh, thì ở bên ngoài con mới có thể mưu cầu lợi ích cho nhân dân, hai người là là hậu thuẫn mạnh mẽ của con a."
Nghe vậy, Lâm Tiểu Phân nhìn anh chằm chằm, bị lời nói của anh khiến cho cảm động suýt rơi nước mắt. Đột nhiên bà cảm thấy trời cao đối đãi với bà và An Nhiên không tệ, đều cho họ những người đàn ông tốt như thế.
"Ai, mẹ sợ làm phiền con." Lâm Tiểu Phân vỗ vỗ tay anh.
Tô Dịch Thừa cười nhạt, nói: "nào có con cái nào sẽ cảm thấy cha mẹ mình phiền hà chứ."
Nghe vậy, Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn nhìn nhau, sau đó đều nở nụ cười mãn nguyện.
Chương 107.2
Lúc xế chiều Tô Dịch Thừa gọi điện thoại liên hệ viện trưởng bệnh viện, để ông ta sắp xếp bác sĩ giỏi nhất tới làm kiểm tra toàn diện cho Lâm Tiểu Phân. Cuối cùng phía bệnh viện khẳng định ngày mai bắt đầu kiểm tra toàn diện, cũng bố trí bác sĩ và y tá giỏi nhất của bệnh viện.
Mà An Nhiên Hòa Tô Dịch Thừa ở bệnh viện đến buổi tối mới trở về, vốn An Nhiên còn muốn ở lại cả đêm, nhưng mà Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn đều không đồng ý, nói ngày mai bọn họ còn phải đi làm, đuổi bọn họ về sớm nghỉ ngơi. An Nhiên bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể theo Tô Dịch Thừa rời đi, trước