Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3706 lượt.
ệp khác của Lâm Tiểu Phân đã quay về công ty tiếp tục làm việc rồi, chỉ có bác Trương ở lại bệnh viện chờ người nhà của Lâm Tiểu Phân tới.
An Nhiên chậm rãi chạy từ ngoài vào, nhìn thấy bác Trương ngồi trên ghế nhựa ngoài phòng cấp cứu, hỏi vội: "bác Trương, mẹ cháu làm sao rồi? Xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên bà ấy lại ngất đi?" Câu hỏi liên tiếp đã phô bày ra sự căng thẳng và lo lắng của cô lúc này.
Bác Trương kéo tay cô, động viên: "An Nhiên cháu bình tĩnh một chút, bác sĩ còn chưa ra ngoài, mẹ cháu không sao, đừng lo lắng."
"Bà, bà ấy đột nhiên sao lại ngất, sức khỏe bà vốn không tệ." An Nhiên quýnh lên đến phát khóc.
Bác Trương vỗ về cô, kéo An Nhiên ngồi xuống một ghế nhựa bên cạnh, nhẹ giọng an ủi: "sẽ không có chuyện gì, yên tâm đi."
An Nhiên chôn đầu vào trong lòng bàn tay, một lúc lâu mới ngẩng đầu, hỏi bác Trương: "bác Trương, cha cháu đâu?"
"À, lúc Tiểu Phân vừa ngất xỉu bác gọi cho ông ấy trước, nhưng mà ông ấy đang trên lớp không nghe máy, vừa rồi bác đã gọi lại báo cho ông ấy rồi, hiện tại hẳn là đang trên đường đến bệnh viện." Bác Trương nói.
An Nhiên gật đầu, cau mày, quay đầu lo lắng nhìn phòng cấp cứu được ngăn cách bởi tấm rèm kia.
"Xoạt ——"
Lúc này tấm rèm vải phòng cấp cứu được kéo ra, bác sĩ mặc áo blue đi từ trong ra, vừa tháo khẩu trang, vừa nhìn An Nhiên nói: "cô là người nhà của bệnh nhân Lâm Tiểu Phân?"
An Nhiên vội vàng gật đầu, hỏi vội: "đúng đúng đúng, tôi là con gái bà, bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi?"
"Yên tâm đi, mẹ cô không có chuyện gì, trong khoảng thời gian này chắc là mệt mỏi quá nên mới nhất xỉu." Bác sĩ nói, quay đầu lại liếc nhìn phòng cấp cứu, tiếp tục nói: "nhưng mà tôi đề nghị các cô ở lại bệnh viện theo dõi vài ngày, tiến hành kiểm tra toàn thân, dù sao bệnh nhân cũng không còn trẻ rồi."
Nghe được ông ta nói mẹ cô không có chuyện gì An Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu nói: "được, tất cả nghe theo sự sắp xếp của bệnh viện đi." Mẹ cô quả thật cũng có tuổi rồi, khám toàn thân đúng là cần thiết. Nếu không biết đâu lần sau lại tự dưng ngất xỉu, thế đúng là dọa người rồi.
Lúc này trong phòng cấp cứu, Lâm Tiểu Phân đã tỉnh lại, nhưng mà vẻ mặt rã rời, quay đầu nhìn một lúc lâu, mới hỏi: "đây là đâu?"
Cô y tá bên cạnh mỉm cười nói với bà: "cô, đây là bệnh viện, vừa rồi cô ngất xỉu, cho nên được đưa đến bệnh viện."
Lâm Tiểu Phân nhíu nhíu mày, cố gắng nhớ lại, bà chỉ nhớ rõ mình đang bận rộn đối chiếu sổ sách, bất thình lình đầu ù lên, rồi cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cái gì cũng không nhớ nữa.
"Mẹ." An Nhiên từ bên ngoài đi vào, nhìn Lâm Tiểu Phân, có lẽ là sau khi sợ hãi, lỗ mũi ê ẩm, hốc mắt nóng lên.
"An Nhiên!" Lâm Tiểu Phân có chút bất ngờ, nhìn cô, hỏi: "sao con ở đây?"
"Mẹ còn nói, mẹ làm con sợ muốn chết." Nói xong, nước mắt trong hốc mắt không kiềm được rơi xuống, thật sự là dọa cô, vừa rồi nhận được điện thoại của bác Trương, chính cô cũng không rõ làm sao mình tới được.
"Ai, Tiểu Phân a, cô không có chuyện gì là tốt rồi, vừa rồi cô làm cả văn phòng sợ hết hồn, bây giờ vẫn còn hãi hùng." Bác Trương cũng từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy bà tỉnh lại, coi như là yên tâm lại.
Lâm Tiểu Phân có chút ngại ngùng nói: "ngại quá, làm phiền mọi người."
"Cô xem đây là nói gì rồi, cô không sao là tốt rồi." Nói xong, giơ tay lên nhìn đồng hồ tay một chút, nói: "được rồi, cô đã không sao, An Nhiên cũng đã tới, tôi đây về trước đã, về báo cho các bà ý tin tức của cô, hẳn là đang lo lắng cho cô lắm đây."
Lâm Tiểu Phân gật đầu: "thay tôi cám ơn mọi người."
Bác Trương khoát khoát tay, nói: "tự cô phải chú ý nghỉ ngơi, những thứ khác đừng lo nghĩ, công việc của cô tôi sẽ làm thay cho." Nói xong lại quay đầu nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên, chăm sóc mẹ cháu cẩn thận."
An Nhiên gật đầu, đứng dậy muốn tiễn bà: "bác Trương, cháu đưa bác ra ngoài."
"Được rồi, cháu không cần đưa, bác cũng không phải không biết đường." Bác Trương thẳng thắn nói: "cháu cứ ở lại cùng với Tiểu Phân đi." Nói xong trực tiếp xoay người đi ra khỏi phòng cấp cứu.
Đến khi trong phòng cấp cứu chỉ còn lại có An Nhiên và Lâm Tiểu Phân, An Nhiên vẫn có chút không yên lòng hỏi: "mẹ, mẹ có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?"
Lâm Tiểu Phân cười cười, vỗ vỗ tay cô, nói: "không sao, không hề khó chịu, đừng lo lắng."
"Vậy —" An Nhiên còn muốn nói gì, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi đầy lo lắng của Cố Hằng Văn từ ngoài phòng cấp cứu: "Tiểu phân, Tiểu phân?"
"Là cha." An Nhiên đứng dậy đi ra ngoài, thấy Cố Hằng Văn nôn nóng đứng ở bên ngoài, trên mặt tràn ngập lo lắng và bất an.
"Cha." An Nhiên gọi, đi về phía ông.
Cố Hằng Văn xoay người, lúc này mới thấy An Nhiên ở phía sau: "mẹ con đâu, bác sĩ nói thế nào, sao lại đột nhiên ngất xỉu?"
"Bác sĩ nói có thể là mẹ mệt nhọc quá nên mới ngất, không sao. Nhưng mà đề nghị chúng ta ở lại bệnh viện theo dõi hai ngày, ngoài ra còn tiến hành khám toàn thể tỉ mỉ lại." An Nhiên tường thuật lại.
Nghe vậy, Cố Hằng Văn mới yên tâm lại, hỏi: "mẹ con đâu?"
An Nhiên dẫn ông tới bên