Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3718 lượt.

khi đi còn không ngừng nhắc nhở Lâm Tiểu Phân chú ý nghỉ ngơi, dặn Cố Hằng Văn có chuyện gì nhất định phải gọi điện nói cho cô biết.
Hai người không lái xe, thật ra thì thời gian cũng coi như sớm, mới chưa tới 7 giờ, trên bầu trời mặt trời vẫn còn sáng leo lắt, lúc này sắc trời lờ mờ còn chưa đen kịt.
Không lập tức đón xe đi về, hai người dắt tay nhau chậm rãi đi dọc theo con đường trước bệnh viện, An Nhiên quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên cười khẽ ra tiếng.
Tô Dịch Thừa nghiêng người nhìn cô một chút, buồn cười hỏi, "sao thế, sao lại vui vẻ như vậy?"
An Nhiên cười, ý cười trên mặt càng nhiều hơn, nhìn thẳng phía trước, không nói lời nào.
"Hử?" Tô Dịch Thừa cố ý lấy tay gãi gãi lòng bàn tay cô, nhìn cô chằm chằm, như là nhất định phải hỏi ra được lý do.
An Nhiên dừng bước, nhìn anh cười nói: "em phát hiện anh rất thích hợp làm lãnh đạo, luôn biết làm thế nào để nói lời hay ho nhất, biết nói thế nào để khiến người ta xúc động tận đáy lòng." Rõ ràng không phải là lời ngon tiếng ngọt gì, nhưng mà lời lẽ càng bình thường, càng ấm lòng, càng xúc động lòng người, càng khiến người ta không thể chống cự.
Tô Dịch Thừa nhéo nhéo cái mũi của cô, nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước, vừa nói: "anh chính là nói thật, mà lời nói thật luôn dễ nghe."
An Nhiên bĩu môi: "anh là người lão luyện, đã sớm nhìn thấu mọi người rồi, người nào nói đó, không cần suy nghĩ là anh có thể mở miệng nói ra."
Tô Dịch Thừa cười to, cũng không phủ nhận, bởi vì quả thật như An Nhiên nói, anh đã sớm nhìn thấu mọi người rồi, người nào nói đó, nhưng mà người đáng để anh hay cũng không nhiều, anh không đi lấy lòng người khác, nhưng mà lại muốn lấy lòng cha mẹ cô.
Cũng không đi sâu vào vấn đề này nữa, Tô Dịch Thừa thay đổi đề tài nói: "chuyện công ty xử lý thế nào rồi, rất khó giải quyết sao?"
Nói cái này, ý cười trên khóe miệng An Nhiên từ từ tắt ngấm, im lặng hẳn.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, tất nhiên nhìn ra sự khác thường của cô, chỉ nhà nhạt nói: "bằng lòng nói cho anh một chút không, mặc dù không hẳn sẽ giúp được em, nhưng ít ra là anh là một người nghe không tồi."
An Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch lên, một lúc lâu mới mở miệng nói: "dự án trang viên thể thao, hỏng rồi."
Tô Dịch Thừa ngẩn người, anh nghe cô nói qua về hạng mục này, là dự án cô vẫn bận bịu gần đây.
"Phòng mẫu đột nhiên bị sập rồi, ngay cả bản thiết kế bị đánh cắp, thậm chí cả người trợ lý vừa theo em thực tập cũng bỗng nhiên biến mất." An Nhiên tiếp tục nói: "đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi." Dừng bước nhìn anh chằm chằm, hỏi: "Dịch Thừa, anh nói có phải là em quá thất bại rồi không, trừ Lâm Lệ, dường như không tìm ra được người bạn nào nữa, nhân duyên của em hình như thật tồi tệ."
Tô Dịch Thừa cười, đưa thay sờ sờ đầu cô, nói: "là bọn họ không tinh mắt, tất nhiên không phải ai cũng có con mắt tinh đời như anh."
"Phốc ——!" An Nhiên bị độ tự kỷ của anh chọc cho buồn cười, nhìn anh hỏi: "Tô lãnh đạo, xin hỏi anh đây là đang khen anh hay là cả ngợi bản thân mình?"
"Đương nhiên là đang ca ngợi ánh mắt tinh tường của mình!" Tô Dịch Thừa đương nhiên nói. Bộ dạng nghiêm túc kia khiến An Nhiên cười không ngừng, sự phiền muộn và mệt mỏi vừa rồi hoàn toàn biến mất. Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên cười vui vẻ như vậy, anh thích cô như thế, nụ cười trên khuôn mặt cô rất đẹp, cô cười rộ lên đẹp hơn so với khi không cười, cô phù hợp vời cười, u buồn và không vui không hề thích hợp với khuôn mặt cô.
Sau khi cười xong, tâm tình An Nhiên dường như khá hơn rất nhiều, nhìn thẳng phía trước, vừa đi vừa nói: "Hoàng Đức Hưng bảo em tìm anh, bảo em giành mấy hạng mục bên ban khoa học kỹ thuật thành phố từ chỗ anh, coi như là lấy công chuộc tội."
Tô Dịch Thừa hiểu rõ, cho nên buổi sáng khi anh gọi điện thoại cho cô, cô mới nói như thế.
An Nhiên tiếp tục nói: "anh nói có nực cười không, mất trộm, sụp đổ, thế mà công ty không hề phản ứng, không báo cảnh sát, thậm chí cũng không điều tra, dường như ông ta hoàn toàn không bất ngờ với sự cố lần này, thật giống như là đã có chuẩn bị." Bây giờ nghĩ lại, Hoàng Đức Hưng phản ứng quá bình thản rồi, bình thản đến mức khiến người ta cảm thấy khó tin.
Tô Dịch Thừa không nói lời nào, chỉ lắng nghe, cũng không cho ý kiến, nhưng nắm tay cô càng ngày càng chặt, như là đang tiếp sức lực cho cô.
"Em không thông minh, nhưng mà em cũng không ngốc, không tranh luận chẳng qua là không muốn thôi, nhưng mà hình như làm thế lại khiến người ta coi em là kẻ ngu si để đùa giỡn." An Nhiên hơi tự giễu nói.
Đột nhiên Tô Dịch Thừa dừng bước, xoay người đưa tay cầm tay cô, nhìn cô chăm chú nói: "An Nhiên, muốn về để anh nuôi không?"
An Nhiên cũng bình tĩnh nhìn lại anh, cô hiểu ý anh, nhưng mà dù sao đã ở ‘Chân Thành’ gần 7 năm rồi, từ khi mới tốt nghiệp ra đã ở lại đó, cho dù có xấu xa thế nào thì ở lâu cũng có tình cảm, thật muốn đi, thật cũng có điêm không nỡ, không hạ được quyết tâm.
Tô Dịch Thừa cũng không ép cô quyết định ngay, đưa tay sờ sờ mặt cô, một lần nữa dắt tay cô: "đi thôi, dẫn em đế