Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3740 lượt.
é đang mở mắt to đen nhánh nhìn cô chằm chằm.
An Nhiên không nghĩ tới đi siêu thị còn có thể gặp phải nhiều người quen như vậy, nhìn Chu Hàn, vì sự thất lễ vừa rồi của mình, hơi lúng túng cười nói: "thật trùng hợp a."
Chu Hàn nhìn cô một chút, trên mặt vẫn không có nhiều biểu cảm, nhàn nhạt nói: "đúng vậy a, thật trùng hợp." Thật ra thì vừa rồi anh ta cũng không chú ý đến cô, là Tiểu Bân bên cạnh chú ý tới, lôi kéo góc áo của anh ta, chỉ chỉ người đang nói chuyện phía trước, anh ta mới để ý tới nét mặt của cô không bình thường, nên mới dừng bước.
An Nhiên chào hỏi đứa bé cạnh anh ta: "chào Tiểu Bân, gần đây khỏe không?"
Tiểu Bân có chút ngại ngùng khẽ cong môi cười với cô, cũng coi như là không xa lạ gì với cô rồi, lần trước ở bệnh viện, là cô cùng nó xuất viện, những điều này nó đều nhớ rõ.
An Nhiên cũng cười cười lại với nó, đưa thay sờ sờ đầu nó, lúc này mới ngẩng đầu, liếc nhìn đồ trong xe của bọn họ, thuận miệng hỏi: "anh cũng tới mua thức ăn a." Trong lòng chỉ cảm thấy đôi cha con này kỳ lạ, đôi khi cô cảm thấy Chu Hàn đối xử quá lạnh nhạt với đứa bé này, giống như lần trước vậy, lại để nó ngồi một mình trên ghế sô pha trong tiệc rượu, hơn nữa được cô và Tô Dịch Thừa đưa tới bệnh viện lâu như vậy thế nhưng cũng không phát hiện ra đứa bé biến mất, còn ở bệnh viện lần trước, anh ta lại có thể vô trách nhiệm nhét con vào bệnh viện, mà mình thì mấy ngày không ngó ngàng tới, ngay cả khi bệnh tình đứa bé đã hồi phục cũng không đến đón nó về. Khiến cô cảm thấy trên thế giới này không tìm ra được người cha nào vô trách nhiệm hơn rồi. Nhưng mà bây giờ nhìn lại bọn họ, cảm thấy như là anh ta cũng không quá lạnh nhạt với đứa bé như cô nghĩ, dẫn theo nó đi siêu thị, mua món ăn mà nó thích ăn, người cha thế này thấy thế nào cũng không phải là một người không thương con.
Chu Hàn gật đầu, đẩy xe tiếp tục đi về phía trước, thuận miệng nói, "bây giờ hình như là giờ làm việc." Ngụ ý nói là cô đã quá rảnh rỗi rồi, giờ làm việc còn ra mua đồ ăn.
"À, tôi từ chức rồi." An Nhiên cũng không thèm để ý nói. Đưa tay lấy hộp trứng gà trên giá thả vào trong xe mua đồ.
Chu Hàn có chút kinh ngạc nhìn cô một cái, cũng không hỏi nhiều.
Hai người đi quanh một vòng, sau khi lấy xong đồ muốn mua, khi đẩy xe đồ, người đứng phía trước vừa vặn là đôi Trình Tường và Tiêu Tiêu. Thấy cô tới đây, Trình Tường nhìn cô với vẻ mặt cực kỳ khổ sở, há mồm muốn nói gì, nhưng mấy lần không nói nên lời, cuối cùng cười khổ nói: "không phải như em nghĩ."
"Tôi không cần nghĩ, bởi vì tôi có mắt, tôi sẽ nhìn, chẳng qua là sau này, xin đừng hỏi tôi chuyện liên quan đến Lâm Lệ, bởi vì anh như thế này khiến tôi cảm thấy anh rất dối trá." An Nhiên lạnh lùng nói, không lưu tình.
Tiêu Tiêu ở bên cạnh tức giận, bất bình cho Trình Tường, nói với An Nhiên: "này, người phụ nữ này là sao vậy, nói chuyện có cần phải thế không, cô có biết anh Tường như thế nào trong thời gian qua không, sao cô lại nói anh ấy như vậy!"
An Nhiên lạnh lùng nhìn cô ta, không muốn để cô ta nói thêm cái gì.
Tiêu Tiêu còn muốn nói điều gì, lại bị Trình Tường bên cạnh quát: "Tiêu Tiêu, đủ rồi!"
Vẻ mặt Tiêu Tiêu uất ức nhìn anh ta, bĩu miệng.
Cuối cùng ra đến ngoài siêu thị, trong lòng An Nhiên còn âm ỉ lửa giận, cô thật sự thật sự cảm thấy không đáng giá thay cho Lâm Lệ!
"Không nhìn ra cô còn có một mặt hung dữ như thế." Chu Hàn xách theo túi đồ bên cạnh cười như không cười nói.
An Nhiên nhìn anh ta, lửa giận trong lòng từ từ biến mất, thật ra thì người nào mà chả từng cáu kỉnh, nhưng mỗi người luôn có một điểm mấu chốt, chỉ cần không đụng chạm đến điểm mấu chốt của cô thì tất cả đều ổn.
Quay đầu nhìn phía trước, An Nhiên nhàn nhạt mở miệng: "anh còn nhớ sợi dây chuyên mà hồi trước anh nhượng lại cho tôi chứ."
Chu Hàn có chút khó hiểu nhìn cô một cái, không nói lời nào.
Như là không để ý đến đáp án của anh ta, An Nhiên tiếp tục nói: "Hồi đó tôi mua sợi dây chuyền kia là để làm quà tặng kết hôn cho bạn thân nhất của tôi, mà chú rể là người đàn ông vừa rồi, ba người chúng tôi từng là bạn học, cũng gần mười năm rồi, nhưng mà anh biết không, anh ta và bạn tôi có mười năm tình cảm, thế mà trong lễ cưới, vì người phụ nữ vừa rồi mà anh ta xoay người chạy đi."
Chu Hàn có chút tức cười, trong đầu nhớ lại bộ dạng người đàn ông vừa rồi, như là có hơi bất ngờ vì anh ta làm như thế.
An Nhiên nhìn anh ta, cười nhàn nhạt, lần này cũng không nói thêm gì nữa, giơ túi đồ trong tay, nói: "hình như mấy lần gặp anh đều chiếm tiện nghi của anh, vậy lần này lại cảm ơn nhiều."
Chu Hàn khẽ gật đầu: "lần sau nếu còn có chuyện này, tôi không ngại để cô trả tiền."
Lâm Lệ trở lại
Tô Dịch Thừa mở cửa đi vào, ngửi thấy mùi thức ăn ngào ngạt, chân mày khẽ nhếch lên. Vừa định mở miệng gọi An Nhiên, đã thấy một thân ảnh nhanh chóng chạy từ trong bếp ra, nhìn thấy anh mỉm cười: "đã về rồi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, "ừ."
An Nhiên tiến lên nhận lấy cặp công văn trong tay anh, nói: "