Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3738 lượt.
truy cứu chuyện này tới cùng. Mặt khác, cô cảm thấy xảy ra chuyện này rồi, cô rời khỏi ‘Chân Thành’ tiếp tục hành nghề kiến trúc, cô cho là còn có công ty khác sẽ chịu nhận cô sao?" Một nhà thiết kế lại gây ra sự cố lớn như thế, căn bản là rất khó tiếp tục hành nghề.
An Nhiên lắc đầu, cười khẽ một tiếng, nói: "ông chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng tôi để giành được hạng mục ban khoa học kỹ thuật, vì ông biết tôi là vợ Tô Dịch Thừa, tôi mở miệng anh ấy ắt sẽ hỗ trợ." Đột nhiên xoay chuyển đề tài, nhìn ông ta hỏi ngược lại: "Vậy ông cảm thấy Tô Dịch Thừa biết tôi ở công ty bị chèn ép bất công thế này, ông cho là anh ấy còn có thể giao hạng mục cho ‘Chân Thành’ sao?"
Hoàng Đức Hưng sửng sốt, vấn đề này ông ta không nghĩ đến.
An Nhiên cười lạnh nói, "ông đã nghĩ đến tôi có thể bảo Tô Dịch Thừa đồng ý giao hạng mục cho ông, chẳng lẽ tôi lại không thể tố cáo để công ty không thể giành được hạng mục nào sao? ông có thể lợi dụng tôi để nhận được hạng mục ban khoa học kỹ thuật, chẳng lẽ tôi không thể lợi dụng chức quyền của Tô Dịch Thừa khiến cho các ông không giành được gì sao?" Ông ta có thể đe dọa cô, vậy thì ngược lại cô cũng đe dọa ông ta như thế.
Hoàng Đức Hưng nhìn cô chằm chằm, điểm này đúng là ông chưa từng tính tới.
An Nhiên nhìn bộ dạng Hoàng Đức Hưng sững sờ không nói được một câu, biết là cô dọa được ông ta, cuối cùng đứng dậy nhìn ông ta nói: "cám ơn tổng giám bảy năm nay đã chiếu cố, tôi đã học được rất nhiều ở ‘Chân Thành’, cho dù là đối nhân xử thế hay là xử lý công việc." An Nhiên ám chỉ nói.
Hoàng Đức Hưng nhìn cô nhưng không nói chuyện, chẳng qua là sắc mặt đã sớm không còn như vừa rồi, xanh mét cực kỳ khó coi.
An Nhiên không nhìn sắc mặt ông ta, chỉ nói: "Về hạng mục trang viên thể thao lần này, tôi tự nhận là bản thiết kế tuyệt đối không có vấn đề, mặt khác về chuyện sau khi bị trộm, bản vẽ đã đi đâu, còn có phòng mẫu sao lại sập xuống, tôi nghĩ tổng giám biết rõ hơn tôi nhiều, đối với những chuyện này, tôi không cho là tôi cần trình bày hay là phải chịu trách nhiệm. Về phần hiện tại tôi từ chức, tôi sẽ căn cứ vào hợp đồng mà bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, công việc trên tay tôi căn bản đã hoàn thành, đương nhiên nên bàn giao cái gì tôi cũng sẽ tìm người bàn giao rõ ràng." Cuối cùng nhìn ánh mắt tức giận đến mức phun ra lửa của Hoàng Đức Hưng, cô nói chốt lại: "nếu không còn chuyện gì nữa tôi ra ngoài trước." Nói xong, liền xoay người ra khỏi phòng làm việc của ông ta.
Mà trong phòng làm việc, Hoàng Đức Hưng nắm chặt lá đơn từ chức của cô, nắm thành một đống, An Nhiên nói không sai, nước cờ này ông đi cực kỳ thất bại, ông ta cho là có thể mượn việc này để ép cô nghe lời, lại không ngờ khiến cô từ chức, thực sự là mất cả chì lẫn chài a!
An Nhiên nói đi là đi, gần như là vừa từ phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng đi ra liền gọi đồng nghiệp trong công ty tới bắt đầu giao lại công việc trong tay.
Thật ra thì công việc phải bàn giao cũng không nhiều lắm, giao lại hồ sơ mấy hạng mục trước đây, mà những dự án trên tay mình đã gần hoàn thành rồi, cho nên cũng không có vấn đề gì lớn, như vậy, chuyện bàn giao coi như là tiến hành thuận lợi.
Khi An Nhiên thu dọn đồ đạc xong xuôi, ôm theo hộp giấy rời đi, đi đến trước cửa thang máy, quay đầu nhìn lại tất cả, bản thân có cảm giác khó tả.
Cô bé tiếp tân công ty có quan hệ không tồi với cô, tiễn cô đến cửa thang máy, nhìn cô bé hốc mắt hồng hồng, thầm vì cô mà thấy bất bình, An Nhiên khẽ cười với cô bé, bảo cô bình thường đọc sách nhiều hơn, tốt nhất là mang mấy cuốn sách kiến trúc đến, ít nhiều cũng có tác dụng.
Đến khi ôm thùng giấy vào thang máy đi xuống dưới, trong nháy mắt thang máy mở ra vừa vặn đối diện với Tiếu Hiểu đang chờ thang máy, Tiếu Hiểu trông thấy cô, hơi sững sờ, một lúc lâu mới phản ứng thấy cô muốn đi, thử hỏi: "chị từ chức rồi?"
An Nhiên nhàn nhạt cười cười với cô ta: "đây chẳng phải là đúng ý cô đi."
Tiếu Hiểu nhún vai, chỉ nói: "quả thật đúng ý tôi." Cô đi, như vậy Chân Thành sẽ không có ai khác chống đối lại cô ta, có thể không tốt sao.
An Nhiên nhìn cô ta, không nói thêm gì, ôm thùng giấy đi lướt qua cô ta, rời đi.
Khi ôm đồ về đến nhà còn chưa đến buổi trưa. Đột nhiên từ chức, cô còn chưa tính xem sắp tới sẽ làm gì, thật ra thì lập tức đệ đơn từ chức lên Hoàng Đức Hưng có chút liên quan đến Tô Dịch Thừa, vì câu nói tối qua của anh, anh nói anh sẽ nuôi cô cả đời, hình như có những lời này của anh, cô thật sự không còn sợ gì nữa.
Để đồ vào trong thư phòng, gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Phân, vốn định buổi chiều về thăm bà, không nghĩ tới động tác của bà thật nhanh, sáng nay đã đi làm rồi. An Nhiên có chút bất đắc dĩ than thở, tất nhiên là cô hiểu tính mẹ, cho dù từ chức, bà cũng sẽ làm từng bước theo thủ tục.
Chỉ dặn dò bà phải tự chăm sóc bản thân mình, đừng làm mệt quá, rồi mới cúp điện thoại, chuyện bản thân mình từ chức cô tạm thời chưa muốn nói cho bà biết, vì không muốn bà lo lắng cho mình.
Như vậy thì đúng là không có chuyện gì làm, cứ ngồi trên ghế sô pha ngửa đầu nhìn tr