Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3734 lượt.

mới đi ra ngoài.
Sau khi ra khỏi thư phòng An Nhiên cũng không về phòng ngay, mà ngồi trong phòng khách mở tivi im lặng xem, thật ra thì cô muốn tìm anh nói chuyện một chút, nhưng mà anh quá bận rồi. Vẫn là chờ anh hết bận ra ngoài, bọn họ có thể nói chuyện một chút.
Cũng không biết qua bao lâu, An Nhiên thật cảm giác mình không có tế bào xem tivi, rõ ràng trên màn ảnh chiếu kinh tâm động phách, nhưng mà cô xem lại buồn ngủ.
Khi Tô Dịch Thừa từ trong thư phòng đi ra, định lấy thêm cho mình chén trà nâng cao tinh thần, liếc thấy tivi trong phòng khách vẫn mở, đến gần mới nhìn thấy người đang mơ mơ màng màng ngủ trên ghế sô pha.
Tô Dịch Thừa lắc đầu, đặt chén trà trong tay lên bàn trà, lấy điều khiển từ xa tắt tivi, khom lưng chuẩn bị ôm cô về phòng, nhưng trong nháy mắt chạm tay vào cô, cô từ từ tỉnh lại, mơ mơ màng màng nhìn anh, dụi dụi mắt, hỏi: "anh hết bận rồi."
Tô Dịch Thừa không đáp lời cô, chỉ nói: "mệt sao không về phòng ngủ, không phải đã nói ngủ trước đi sao?"
"Em có chuyện muốn nói với anh."
Tô Dịch Thừa hỏi: "nói cái gì?"
An Nhiên nhìn anh chăm chú, một lúc lâu mới lên tiếng: "Dịch Thừa, sau này nếu em không thể làm việc nữa, cho dù muốn đi làm cũng không có công ty thuê em nữa rồi, anh sẽ làm sao?"
Gần như là không cần suy nghĩ, Tô Dịch Thừa liền bật thốt ra: "anh sẽ nuôi em cả đời."
An Nhiên sững sờ nhìn anh một lúc lâu, nhướng mi nở nụ cười.






Từ chức
Vì đã hạ quyết tâm, An Nhiên cũng liền nói sao làm nấy, sáng hôm sau đi làm, ở trong phòng làm việc đánh xong đơn từ chức của mình, rồi đứng dậy đi thẳng tới văn phòng của Hoàng Đức Hưng.
Đứng trước cửa trước phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng, xuất phát từ lễ phép và tôn trọng, An Nhiên giơ tay lên gõ cửa: "cốc cốc cốc . . . ."
Chờ đến khi bên trong truyền đến tiếng ông ta bảo cô vào, An Nhiên mới mở cửa đi vào.
Hoàng Đức Hưng từ trước máy vi tính ngẩng đầu lên, thấy rõ người tiến vào là An Nhiên, khóe miệng khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, ngửa người ra phía sau, như là sớm biết cô sẽ tìm đến.
Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng bình tĩnh nhìn cô, vội rời tầm mắt, chỉ nói: "Bản thiết kế là cô làm mất, coi như Trần Trừng đánh cắp, nhưng bản vẽ là để ở phòng làm việc của cô, hơn nữa hồi đó khi tôi muốn đuổi Trần Trừng, là ai cực lực đảm bảo giữ cô ta lại, chuyện này không trách cô thì trách ai?"
An Nhiên nhàn nhạt mở miệng, nói vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi: "nếu tôi nói đã gặp Trần Trừng rồi thì sao, tổng giám còn cảm thấy chuyện này thực sự là trách nhiệm của tôi sao?"
Hoàng Đức Hưng mạnh mẽ sửng sốt, nhìn cô chằm chằm, có chút ngoài ý muốn, kế hoạch bí mật mà ông ta vạch ra thật lâu thế mà bị cô nhẹ nhàng làm tan biến như vậy?
Bình tĩnh nhìn cô, như là còn có chút không tin, thử hỏi: "cô, cô thật đã gặp Trần Trừng rồi?" Trần Trừng cần dùng tiền gấp, không phải cùng ngày hôm đó đã đi rồi sao?
An Nhiên gật đầu, nhìn ông ta cười như không cười nói: "cô ta nói với tôi nguyên nhân trộm bản vẽ, thậm chí cả người bảo cô ta trộm cũng tiết lộ. Tổng giám đoán xem cái người mà sai khiến Trần Trừng đánh cắp bản vẽ từ trong phòng làm việc của tôi là ai?"
Vẻ mặt Hoàng Đức Hưng cứng đờ, nhìn cô yếu ớt, quay đầu, một lúc lâu nghĩ đến cái gì, đột nhiên nhìn lại cô, nói: "cho dù cô không liên quan đến chuyện mất bản vẽ, cô cho là phòng mẫu đột nhiên sập xuống, cô ty sẽ không truy cứu trách nhiệm của cô sao?"
An Nhiên thở dài nói: "về chuyện phòng mẫu sập rốt cuộc có liên quan đến tôi hay không, ngoài ra bản vẽ thực sự có vấn đề không, tôi nghĩ ông đều biết rõ."
Hoàng Đức Hưng hừ lạnh, nói: "nếu tôi cứ khăng khăng nói là bản thiết kế của cô có vấn đề, cô cảm thấy công ty sẽ tin tưởng tôi hay tin cô."
An Nhiên cười khẽ, nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, nói: "tôi thừa nhận mình không thông minh, nhưng tôi cũng không ngu ngốc đến nỗi bị người ta chà đạp lên mà không biết tí gì."
Hoàng Đức Hưng nhìn chằm chằm cô, có lẽ mình thật quá khinh thường cô, vốn tưởng cô chỉ có thiên phú về thiết kế, còn chậm chạp với những cái khác, mấy lần bị Tiếu Hiểu ngấm ngầm mưu tính, cũng không thấy cô phản kích, lại không ngờ rằng thì ra lòng cô như gương sáng, đã sớm nhìn thấu tất cả.
"Tổng giám, nếu như tôi đoán không sai, ông làm thế này là muốn ép tôi nghe lời, tìm Dịch Thừa giúp đỡ. Dịch Thừa phụ trách việc xây dựng ban khoa học kỹ thuật thành phố, tất cả hạng mục lớn nhỏ đều qua tay anh ấy, tôi là vợ anh ấy, nếu tôi mở miệng muốn một hạng mục, anh ấy sẽ không thể không để ý mặt mũi của tôi, khi đó chuyện đấu thầu của ‘Chân Thành’ coi như là nắm chắc phần thắng rồi. Tôi không biết ngay từ đầu ông đã coi hạng mục ‘trang viên thể thao’ là ngụy trang, hay là sau khi xem xong bản vẽ mới không có hy vọng với bản thiết kế của tôi nên quyết định vứt bỏ, nhưng mà tôi muốn nói rằng ông dùng hạng mục này tính toán ép tôi tuân theo là một quyết định sai lầm."
Hoàng Đức Hưng không nghe cô, nói thẳng: "An Nhiên, cô hiểu rõ, nếu cô thực sự từ chức, công ty ắt sẽ


Teya Salat