Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3732 lượt.

cho Chu Hàn, thế mới biết thì ra là An Nhiên đã được chuyển đến phòng bệnh trên tầng 8.
Đến lúc Tô Dịch Thừa chạy tới phòng bệnh, thì thấy Chu Hàn dựa lưng đứng ở cửa phòng bệnh, mà Chu Gia Bân đứng cúi đầu bên cạnh. Chú ý tới có người đến đây, quay đầu, vừa vặn đối diện với Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa bình tĩnh đi về phía anh ta, ánh mắt không hề chớp nhìn anh ta, một lúc lâu mới mở miệng hỏi: "An Nhiên thế nào rồi?"
Chu Hàn nhìn anh nói: "không sao."
Tô Dịch Thừa gật đầu, vì hai chữ này của anh ta mà yên tâm lại, không nói thêm gì với anh ta nữa, lướt qua anh ta chuẩn bị đẩy cửa đi vào, phía sau lại truyền đến thanh âm nhàn nhạt của Chu Hàn.
"Chúc mừng cậu."
Tô Dịch Thừa nghi hoặc quay đầu, chân mày khẽ cau lại, rất là khó hiểu đối với lời chúc mừng của anh ta.
Chu Hàn cười nhạt, nhìn vẻ mặt là biết anh cũng không biết, chỉ khẽ cười nói: "bác sĩ nói An Nhiên mang thai."
Tô Dịch Thừa chợt trừng to mắt, nhìn anh một lúc lâu, mới vội vàng mở cửa đi vào.
Trong phòng bệnh An Nhiên đã tỉnh, đang nửa nằm nói chuyện với Lâm Lệ, hai người nói cười vui vẻ, đột ngột cửa bị người mở ra, thấy Tô Dịch Thừa vội vội vàng vàng bước vào, đi đến trước mặt An Nhiên, nhìn chằm chằm vào cô.
Mặc dù Lâm Lệ chưa gặp mặt Tô Dịch Thừa, nhưng cũng có thể đoán ra thân phận của anh, quay đầu liếc nhìn An Nhiên, thấy An Nhiên đang nhìn người nào đó đầy tình ý, thì khóe miệng cong lên, rồi đứng dậy, biết điều ra khỏi phòng.
Tô Dịch Thừa cũng không nói chuyện, cứ nhìn chằm chằm cô như vậy, không hề chớp mắt nhìn bụng của cô.
An Nhiên phục hồi tinh thần lại trước, cười nhạt nhẹ nhàng gọi anh: "Dịch Thừa." Sau đó vươn tay về phía anh, chờ anh tới cầm tay cô.
Lúc này Tô Dịch Thừa mới phản ứng lại, đưa tay nắm tay cô, ngồi xuống mép giường, một tay khác nhẹ nhàng thò vào trong chăn, sờ lên cái bụng còn bằng phẳng của cô, ánh mắt vẫn nhìn cô, bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng tiếp xúc, nhẹ nhàng đụng vào, như là vuốt ve bảo vật mà mình quý trọng, sợ dùng sức một chút sẽ làm hỏng cô. Cúi đầu nhìn cái tay đang ngọ nguậy dưới chăn, một lúc lâu mới mở miệng, "có thật không?" Thanh âm vô cùng trầm thấp, thậm chí còn có chút ám ách, giọng nói không dám tin cùng khó tưởng tượng được.
"Thật!" An Nhiên nặng nề gật đầu, khóe môi nhếch lên ý cười, chóp mũi không biết thế nào lại ê ẩm, hốc mắt cũng thoáng cái nóng lên, nước mắt không bị kiểm soát mà chảy xuống, không đau đớn, không khó chịu, đây là nước mắt hạnh phúc, là vui sướng, là phấn khởi.
Lúc này Tô Dịch Thừa mới ngẩng đầu, nhìn cô khóe miệng nhếch lên, rút tay ra, khom người tiến lên, giữ mặt cô, hôn lên nước mắt trên mặt cô, cuối cùng che lại môi cô, không nhiệt tình và thâm nhập như trước đây, lần này Tô Dịch Thừa chỉ khẽ dán lên, cánh môi dán lên cánh môi, như là vẫn có chút khó tin, nhẹ giọng hỏi trên môi cô: "An Nhiên, chúng ta thật sự có con?"
An Nhiên giơ tay lên vuốt tóc anh, khóe miệng không nén được ý cười, nhẹ nhàng gật đầu: "ừ, bác sĩ nói đã gần hai tháng rồi, chúng ta thật sự sơ ý, không cảm hiện thấy."
"Đúng là thật sơ ý." Tô Dịch Thừa rù rì nói, lại ôm lấy cô một lúc lâu mới buông cô ra, vừa muốn nói gì, lúc này mới chú ý tới tay cô, chân mày khẽ nhíu lại, đưa tay kéo tay cô, xoa nhẹ khuỷu tay được quấn băng gạc màu trắng của cô, hỏi: "sao lại thế này?"
"Không cẩn thận ngã một cái, may là lấy tay cản lại, lúc ngã xuống mới không mạnh." An Nhiên nhàn nhạt nói, hiện tại nhớ lại vẫn cảm thấy sợ, nếu lúc ngã mà không bám vào xe theo bản năng, lại lấy tay chống xuống, nếu mà ngã mạnh xuống thì hậu quả thế nào, cô nghĩ cũng không dám nghĩ!
Tô Dịch Thừa cầm tay cô nhìn, mặc dù vết thương được băng bó rồi, nhưng mà vùng da thịt xung quanh khuỷu tay bị xước không ít, lộ ra tia máu, nhìn thế, Tô Dịch Thừa lại cau chặt mày, lại ngẩng đầu nhìn An Nhiên, nhẹ nhàng hỏi: "còn đau không?"
An Nhiên lắc đầu, "đâu có yếu ớt như thế, chỉ chầy xước một chút thôi, không đau." Kết quả như bây giờ, còn tốt nhiều hơn so với mình nghĩ, chỉ cần giữ được đứa bé, có đau nữa cũng chỉ là bị thương ngoài da, không tính là gì.
Tô Dịch Thừa lại nhìn chằm chằm cái tay một lúc lâu, mới buông cô ra, đưa tay vén cái chăn đang phủ trên bụng cô, sau đó không hề chớp mắt nhìn bụng cô, cuối cùng chậm rãi cúi người xuống, lỗ tai nhẹ nhàng dán lên bụng cô, nghiêm túc lắng nghe, như là có thể nghe được tiếng gì, một lúc lâu không nhúc nhích, sau đó lại cọ cọ bụng cô, nhẹ giọng lẩm bẩm hỏi: "em nói em bé có thể cảm giác được không?"
"Ha ha ..." An Nhiên cười khanh khách, trên mặt tràn ngập cảm giác hạnh phúc, đưa tay vuốt vuốt tóc anh, buồn cười nói, "làm sao mà giống một đứa trẻ vậy, bây giờ còn chưa tới hai tháng, căn bản là chưa thành hình, nó làm sao mà cảm giác được."
Tô Dịch Thừa đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cô.
An Nhiên bị anh nhìn mà sửng sốt, khó hiểu hỏi, "sao vậy?"
"An Nhiên, em nói xem con chúng ta là con trai hay con gái?" Nhìn mãi một lúc lâu, Tô Dịch Thừa quăng ra một câu như vậy.
An Nhiên không nhịn được cười ra tiếng, bọn họ nói trong