Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3710 lượt.

như thế!
"Cô nói cái gì?" giống nhau 80%, đây không phải là ăn cắp bản vẽ sao chép thì còn là gì!
Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Trần Trừng bên kia điện thoại hỏi: "chị Cố biết Mạc Phi không?"
Nghe vậy, An Nhiên bỗng dưng trừng lớn mắt, khó tin: "cô nói ai!"
"Mạc Phi, chính là nhà thiết kế của ‘Phi Phàm’, tác phẩm này chính là xuất phát từ tay anh ta, hình như anh ta là thiết kế trưởng của ‘Phi Phàm’..."
Bên kia điện thoại Trần Trừng nói cái gì nữa An Nhiên đã nghe không vào rồi, lúc này đầu óc ù ù cả lên. Đúng vậy a, cô đã nghĩ tại sao cái tên ‘Phi Phàm’ lại quen quen như thế, đó không phải chính là công ty Mạc Phi sao, chẳng qua là cô thật không ngờ người ăn cắp bản vẽ của cô lại là Mạc Phi, đây là chuyện nằm mơ cô cũng không ngờ tới!






Hội nghị
Tô Dịch Thừa lái xe, quay đầu nhìn An Nhiên một chút, rõ ràng cảm giác được An Nhiên trầm lặng hẳn đi, xét nguyên nhân, hẳn là cuộc điện thoại vừa rồi.
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa khẽ gọi, không quay đầu nhìn cô, chỉ chăm chú nhìn tình hình giao thông phía trước.
An Nhiên sững người một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, xoay người nhìn anh, nhẹ nhàng đáp: “dạ?”
Tô Dịch Thừa mới cười nhạt lúc này mới quay đầu nhìn cô một cái, thanh âm mang theo ý cười nói: “may mắn phản ứng không tính là quá chậm.” Anh còn tưởng rằng cô muốn anh gọi mấy lần nữa mới có phản ứng, bây giờ nhìn lại, tình hình cũng không tệ như anh tưởng.
“Chỉ là quá bất ngờ.” An Nhiên lắc đầu, nhìn anh nói: “không nghĩ nữa, thật sự cũng không có gì hay để nghĩ.” Bản vẽ dù sao cũng bị trộm, ai trộm mà chả là bị trộm, chẳng qua là lần này mình biết người ăn cắp mà thôi. Cô chỉ là có chút bùi ngùi.
Tô Dịch Thừa cười cười khen ngợi cô, ngẩng đầu nhìn đèn giao thông, vừa lúc đèn đỏ đổi xanh, liền khởi động xe lên đường.
Đợi khi hai người đến đại viện, Tần Vân đang cùng cô giúp việc chuẩn bị cơm trưa trong bếp, thấy đám An Nhiên về, vội vàng ra khỏi phòng bếp, kéo tay An Nhiên, quan sát tỉ mỉ trước sau môt phen mới hơi nhíu mày nói: “An Nhiên, có phải con gầy đi hay không?” Sao chả thấy cô thêm được chút thịt nào! Mỗi lần về nhìn lại gầy gò như vậy, rốt cuộc con trai có cho người ta ăn cơm không a!
“Mẹ, con không mà.” An Nhiên cười giải thích, dường như mỗi lần gặp Tần Vân, bà luôn quan tâm có phải cô quá gầy hay không. Thật ra thì cô vốn không hề quá nặng, sau khi kết hôn thế mà lại tăng 3 cân so với trước, thật ra xét đến cùng vẫn là tay nghề của Tô Dịch Thừa tốt quá, căn bản là thuộc cấp đầu bếp, hại cô lần nào cũng không dừng được đũa, nếu cứ tiếp tục như thế, cô cảm thấy cô sẽ bị Tô Dịch Thừa nuôi thành người quá béo, một người béo tham ăn!
“Thế sao?” Tần Vân ngờ vực nhìn cô, nhìn thế nào cũng vẫn thấy An Nhiên quá gầy. Bà thật sự không hiểu nổi con gái thời nay, luôn thích gầy là đẹp, khong ngừng ăn uống giảm cân, sau đó biến mình như là da bọc xương, Dịch Kiều cũng như vậy, cứ động tí là nói mình đang ăn kiêng, rõ ràng là món nó thích ăn, nhưng cứ chịu đựng nuốt nước bọt giương mắt nhìn, ăn một chút lại la hét nói muốn giảm cân, nói muốn gầy đi. Theo như nó nói, miễn là người khỏe mạnh là tốt rồi, mỗi lần ăn mà tính toán như thế, sớm muộn gì cũng làm hại thân thể mình, đến lúc đó cả sức khỏe cũng mất, còn nói gì đến gầy hay không gầy có đẹp hay không.
Lại nhìn chằm chằm An Nhiên một lúc lâu, lúc này Tần Vân mới quay đầu nhìn con trai mình, tức giận nói: “Tô Dịch Thừa, có phải mẹ không gọi điện thoại cho con bảo con về thì con luôn không biết đường về a!” Đứa con chết tiệt này, thật sự không biết lòng cha mẹ chút nào, cha mẹ nào không muốn con cái ở bên nhiều hơn, nếu nói là cách xa vạn dặm gì đó, một năm chỉ gặp mặt vài lần thì không tính, đây nó thì ngược lại, rõ ràng lái xe có một tiếng đồng hồ mà không thấy nó về lần nào.
Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi, nói: “gầy đây không phải là con đang bận sao.”
Tần Vân trợn mắt nhìn anh, vừa định mở miệng, lại nghe thấy điện thoại di động của anh vang lên. Là thư ký Trịnh gọi điện thoại tới, nói bên hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố đột nhiên xảy ra chút vấn đề, muốn anh lập tức về xem.
Tắt điện thoại, Tô Dịch Thừa hơi áy náy nhìn Tần Vân và An Nhiên: “xem ra không có cách nào ăn cơm trưa rồi, con phải qua đó xem một chút.”
Tần Vân không vui, nhìn anh tức giận nói: “con chỉ giỏi bận rộn như vậy, mẹ thấy lão Trương thư kí thị ủy kia cũng không bận rộn như con.”
Tô Dịch Thừa ôm bả vai mẹ, buồn cười nói: “cấp dưới bọn con bận hết rồi, bác Trương đương nhiên là không có gì để bận rồi.”
“Vậy để ông ta bận rộn đi, con trai luôn bận rộn của mẹ không có thời gian về nhà, cẩn thận mẹ đến nhà ông ta làm ầm lên.” Tần Vân tức giận nói.
Thấy vẻ mặt Tô Dịch Thừa khó xử, An Nhiên buồn cười nói: “mẹ, con ở lại với mẹ.”
Nghe vậy, tâm tình của Tần Vân thật tốt, kéo tay An Nhiên tay nói: “vẫn là con dâu tốt.” Nói xong lại quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa, nói: “được rồi được rồi, con đi đi con đi đi, để An Nhiên ở lại là tốt rồi, con muốn đi đâ