Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3713 lượt.

biết nên nói gì rồi, nhưng mà dù là con trai hay con gái, cô biết nhất định anh đều yêu thương.
Khi hai người đang lẳng lặng ôm nhau như thế, điện thoại của Tô Dịch Thừa đặt trên tủ đầu giường vang lên, âm nhạc nhẹ nhàng phá vỡ sự yên tĩnh, trong bầu không khí và không gian này trở nên đột ngột và phiền phức.
Tô Dịch Thừa cũng không lập tức xoay người để nhận cuộc điện thoại kia, mà vẫn ôm An Nhiên một lúc lâu, đợi An Nhiên vỗ nhẹ nhẹ bờ vai anh, nhắc nhở: "điện thoại, đi nghe điện thoại đã."
Lúc này Tô Dịch Thừa mới nghe lời buông cô ra, với lấy điện thoại di động nghe: "a lô."
Cuộc điện thoại này là từ đại viện quân khu bên kia gọi tới, di động vang lên rất lâu, rốt cục mới được anh nhận, bên kia điện thoại Tần Vân không hề tức giận hay nổi cáu, ngược lại mập mờ hỏi: "con trai, sao lâu thế mới nghe điện thoại, không phải là mẹ quấy rầy các con chứ!"
Tô Dịch Thừa cười, liếc nhìn An Nhiên, nói thẳng: "đúng là mẹ quấy rầy con rồi." Quấy rầy anh ôm An Nhiên, quấy rầy anh đang chào hỏi em bé trong bụng An Nhiên, nói cho nó biết anh là cha.
"A, vậy không thì mẹ cúp máy đã nhé?" Tần Vân hỏi, hơn nữa còn là vẻ mặt rất nghiêm túc, cả giọng nói cũng rất chân thành.
"Được rồi, mẹ, muộn thế này mẹ gọi tới có chuyện gì?" Sẽ không phải là nhàn rỗi buồn chán nên cố ý gọi tới quấy rầy một chút đi!
Nói chưa dứt lời, vừa nhắc tới, Tần Vân liền bất mãn, ngữ điệu không vui nói: "không phải là đã quên mai là ngày bao nhiêu rồi chứ?"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, đầu óc nhanh chóng nghĩ xem ngày mai là ngày bao nhiêu, lại là mốc quan trọng gì, ngày 24 tháng 7, nhanh chóng nhớ lại mai là sinh nhật của ông nội, ông nội không thích phô trương cũng không thích ồn ào, nhưng mà sinh nhật hàng năm, chỉ yêu cầu đơn giản nhất là mọi người trong nhà phải cùng nhau ăn cơm, không cần thịt cá, thậm chí không cần bánh ga tô mì thọ, chỉ đơn giản ăn một bữa cơm gia đình với nhau, thế là hài lòng rồi.
"Còn chưa nhớ ra?" Tần Vân hỏi từ bên kia điện thoại, giọng nói còn có chút mùi vị hả hê.
"Nghĩ ra rồi, ngày mai con sẽ dẫn An Nhiên trở về." Tô Dịch Thừa nhàn nhạt trả lời, quay đầu nhìn mười ngón tay của mình và An Nhiên vẫn đan xen nhau, trong khoảng thời gian này luôn bận bịu hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố, mà mấy ngày việc của An Nhiên khá bất ngờ, quá nhiều chuyện dồn dập khiến anh lơ là quên mất mai là sinh nhật của ông nội.
"Ngày mai là chủ nhật, con và An Nhiên có đi làm không, hai đứa nhớ về sớm một chút, ông nội không nói, nhưng trong lòng rất nhớ các con, nhưng mà các con cũng thật là, lâu thế mà không biết về thăm nhà một chút, còn Dịch Kiều nữa, đứa nào cũng không muốn về nhà." Tần Vân bất mãn nói thầm, thật ra thì chẳng qua là nhớ bọn họ rồi.
"Con biết rồi." Tô Dịch Thừa đáp, tự biết đuối lý, nói: "sáng sớm ngày mai con và An Nhiên trở về, buổi trưa nhớ nấu cơm thêm cho hai chúng con."
Nghe bọn họ bảo trưa mai liền trở về ăn cơm, tất nhiên là Tần Vân vui vẻ gật đầu lia lịa, còn nói sáng mai muốn đích thân theo cô giúp việc đi siêu thị mua thức ăn, để bồi bổ cho An Nhiên, lại dặn dò mấy câu, đơn giản là bảo sáng mai anh lái xe chú ý một chút gì gì đó.
Cúp điện thoại, An Nhiên nhìn chằm chằm anh, hỏi: "ngày mai là ngày gì a?" Giọng nói của Tần Vân rất to, cho dù cách xa, An Nhiên vẫn có thể nghe rõ những gì bà nói.
"Ngày mai là sinh nhật ông nội, theo lệ cũ của gia đình, cứ sinh nhật ông hàng năm cả nhà chúng ta sẽ ngồi một chỗ cùng ăn bữa cơm, coi như là chúc mừng ông nội." Tô Dịch Thừa giải thích.
"A, sao anh không nói sớm, chúng ta còn chưa chuẩn bị quà tặng!" An Nhiên khẽ than nói, trong lòng tính toán sáng sớm mai đi siêu thị mua quà làm sẵn cho ông nội có được không.
Tô Dịch Thừa buồn cười nhéo nhéo mũi cô, nói, "yên tâm, quà tặng chúng ta đã sớm chuẩn bị xong, ông nội nhất định sẽ rất thích."
"Là cái gì?" An Nhiên tò mò hỏi, nếu cô vừa nghe không không lầm, thì dường như người nào đó bận bịu căn bản là đã quên mai là ngày gì, chẳng lẽ đã chuẩn bị quà từ trước?
Tô Dịch Thừa cười không nói, nhìn thẳng vào bụng cô, ý trong mắt rất rõ ràng, quà tặng của bọn họ không phải cái gì khác, chính là đứa chắt trong bụng An Nhiên!
Theo ánh mắt anh, An Nhiên cúi đầu nhìn bụng mình, tức giận liếc trắng anh một cái, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng mình, khóe miệng lại lẳng lặng mang ý cười.
Ngày hôm sau cuối cùng không lay chuyển được An Nhiên, khi hai người lái xe về đại viện quân khu đi qua một cửa hàng thực phẩm chăm sóc sức khỏe, rẽ vào mua chút thực phẩm chăm sóc sức khỏe cho ông nội.
Khi hai người đang thanh toán hóa đơn thì điện thoại của An Nhiên vang lên, là số trong thành phố, cảm thấy đuôi số quen quen, nhưng lại không hiện tên. An Nhiên khẽ nhíu mày, vẫn nhận điện thoại: "a lô?"
"Chị Cố."
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng một người phụ nữ, An Nhiên nghe ra là giọng Trần Trừng, thật ra thì sau lần gặp mặt ở quán cà phê lúc trước, hai người cũng chưa gặp lại, mặc dù An Nhiên biết cô ta trộm bản bẽ cũng là bị bức bất đắc dĩ, có nỗi khổ và k


Disneyland 1972 Love the old s