Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3688 lượt.
ngày trước anh bắt gặp cô khoác tay một người đàn ông đi dạo phố rất thân mật, hai người còn vừa cười vừa nói, hơn nữa hơn một tuần qua, con bé kia thế mà không gọi cho anh cuộc nào, đây là chuyện chưa từng có, hại anh mấy hôm nay cứ có cảm giác có gì đó không bình thường, cả người không dễ chịu!
Tô Dịch Thừa khẽ nhíu mày, hình như chưa cần anh mở miệng dò hỏi, người nào đó chưa đánh đã khai rồi.
Cũng không lập tức trả lời câu hỏi của cậu ta, xoay người nhận lấy nước mà nhân viên phục vụ đưa tới, Tô Dịch Thừa lễ phép nói cám ơn, "cám ơn."
Hiển nhiên có người sốt ruột, bất mãn nói: "này, mình đang hỏi cậu đấy."
Lúc này Tô Dịch Thừa mới quay đầu nhìn, bình tĩnh lắc đầu, nói: "mình không rõ lắm."
Diệp Tử Ôn cau mày, "cậu làm anh trai người ta thế nào vậy, chẳng quan tâm đến cô ấy tí nào!"
Tô Dịch Thừa bưng cốc lên uống một hớp, bình thản nói: "cô ấy đã không còn là trẻ con rồi, phải là đứa trẻ rồi, không phải chuyện gì cũng cần mình giám sát."
"Cô ấy là em gái cậu a!" Đối với sự hờ hững của anh, Diệp Tử Ôn kích động bất mãn.
Lại quay đầu, Tô Dịch Thừa cũng không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm cậu ta.
Diệp Tử Ôn bị anh nhìn mà toàn thân không được tự nhiên: "cậu nhìn cái gì?"
Tô Dịch Thừa cười khẽ nói: "mình cho là cậu đã sớm biết Dịch Kiều là em gái mình từ hai mấy năm trước rồi."
Diệp Tử Ôn sững lại, một câu nói cũng không nói ra được.
Tô Dịch Thừa mở miệng, nghiêm túc nói: "Diệp Tử Ôn, nếu cậu không cho được tình cảm mà Dịch Kiều muốn, thế thì cậu đừng có tùy tiện cho nó hi vọng, dần dà, không được cậu đáp lại, một ngày nào đó nó sẽ buông tay." Đây là cảnh cáo của một người anh trai thương yêu em gái mình dành cho cậu ta!
Diệp Tử Ôn sững sờ nhìn anh, anh chưa từng nghĩ tới có một ngày Dịch kiều sẽ bỏ cuộc, từ nhỏ cô như cái đuôi bám theo anh, anh thật sự chưa từng nghĩ nếu sau này cô không đi theo sau anh nữa thì anh sẽ thế nào, chưa từng nghĩ đến!
Tô Dịch Thừa xoay người, không nhìn cậu ta nữa, uống nước chờ mỳ ý được đưa lên.
"Tử Ôn?" Phía sau truyền đến một giọng nói đàn ông trầm thấp, Diệp Tử Ôn im lặng như là còn chìm trong cảm xúc của mình, chưa kịp phản ứng lại, Tô Dịch Thừa bên cạnh anh xoay người sang, đến khi thấy rõ người đàn ông cách bọn họ mấy bước kia, có chút bất ngờ.
Người yêu cũ tìm đến cửa
Chu Hàn nhìn thấy Tô Dịch Thừa, cũng bất ngờ như thế. Hôm nay cùng khách hàng tới đây nói chuyện hợp tác, giờ vừa mới tiễn khách hàng về, nghĩ thời gian còn sớm nên sang bên quán bar này uống một chén rồi về. Nhìn sườn mặt rất giống Diệp Tử Ôn, liền mở miệng thử gọi, lại không ngờ Tô Dịch Thừa cũng ở đây.
Diệp Tử Ôn bên cạnh như là nghe thấy có người gọi anh ta, giờ mới chập chạp phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Tô Dịch Thừa, xoay người nhìn thấy Chu Hàn đứng cách mấy bước.”Chu Hàn, tới uống rượu sao, tới đây cùng nhau đi.” Nói xong lại đột nhiên ý thức được mình quá mau miệng, vô thức quay đầu nhìn phản ứng của Tô Dịch Thừa.
Chu Hàn biết Tô Dịch Thừa không muốn gặp lại anh, thật ra thì đổi là ai cũng sẽ không muốn gặp lại người đã từng phản bội mình, vừa định mở miệng: “mình ——”
“Cùng nhau đi.” Tô Dịch Thừa nhàn nhạt mở miệng, giọng nói không nhanh không chậm, vẻ mặt bình tĩnh nhìn không ra chút tâm tình nào, nói xong liền quay đầu đi.
“Không cần, mình đi là được rồi.” Diệp Tử Ôn từ chối, nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài, để lại Tô Dịch Thừa và Chu Hàn ngồi trước quầy bar.
Không khí có chút lúng túng, Chu Hàn mở miệng trước, hỏi: “không cùng đi xem sao?”
Tô Dịch Thừa quay lại, cười nhạt lắc đầu, “tôi tin Tử Ôn.”
“Xin chào, đây là mì ý của ngài.” Lúc này nhân viên phục vụ đưa mỳ ý lên.
“Cám ơn.” Tô Dịch Thừa nhận lấy đôi đũa bắt đầu hưởng thụ bữa tối của mình.
Như là muốn tìm đề tài, Chu Hàn lên tiếng nói: “còn chưa ăn sao.”
“Ừ.” Tô Dịch Thừa gật đầu, cũng không nói thêm cái gì nữa.
Sau đó là im lặng vô tận, Tô Dịch Thừa chuyên tâm ăn bữa tối, mà Chu Hàn thì tập trung uống rượu của anh ta, hai người sánh vai ngồi, nhưng không hề có chuyện nói.
Chu Hàn uống rượu, nở nụ cười tự giễu.
Đến khi ăn xong bát mì, Tô Dịch Thừa bảo nhân viên thu dọn bát đũa, lại quay đầu nhìn anh ta, nhàn nhạt mở miệng, nói: “hạng mục kiến thiết khu vực cũ, tôi thấy các cậu cũng tham gia đấu thầu.”
“Tham gia bừa.” Thật ra thì anh ta không dám ôm nhiều hi vọng lắm với cái này, dù sao công ty mới về nước chưa đến nửa năm, dù tự nhận là giá thầu và bản thiết kế được làm rất hoàn hảo, nhưng mà so với cái gọi là công ty có thực lực đứng đầu kia, hắn đối với cái này không dám ôm bao nhiêu hi vọng, dù sao so với công ty dẫn đầu kia, mình căn bản không có ưu thế nào.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa chỉ thản nhiên nói: “Bản thân đã không có lòng tin giành được hạng mục này, lúc đầu cần gì phải tham gia chứ.”
“Về hạng mục chúng tôi tuyệt đối có lòng tin giành được, nhưng mà về trúng thầu, chúng tôi không ôm hi vọng.” Chu Hàn sửa lại lời anh.
Tô Dịch Thừa không nói chuyện