Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3690 lượt.

ho dù Mạc Phi quay về tìm cô ngay từ năm đó, cô cũng không thể chấp nhận anh ta, vì căn bản là cô không thể chịu được phản bội, sở dĩ cố chấp nhiều năm như thế có lẽ chỉ vì uất ức cho mình những năm đó, vì ngay cả chia tay cũng không rõ ràng, thật ra chỉ cố chấp một lời giải thích mà thôi.
Có một số người một số việc đáng giá mình đi cố chấp níu kéo, khi Trần Trừng nói cho cô biết người trộm bản thiết kế kia là Mạc Phi, đột nhiên cô cảm thấy sự cố chấp và không buông tha của mình trước kia nực cười đến mức nào, chỉ vì một người đàn ông như thế này, thật quá vô nghĩa rồi.
"Tô phu nhân không hỏi tôi tới bệnh viện làm gì sao?" Đồng Tiểu Tiệp nói, nhìn cô, có dáng vẻ khoe khoang.
An Nhiên cười lắc đầu, hỏi: "Mạc phu nhân tới bệnh viện làm gì có liên quan đến tôi sao?"
Đồng Tiểu Tiệp sửng sốt, sau đó thấp giọng bật cười, nói: "đúng là không liên quan, nhưng mà tôi thật lòng hi vọng chính mồm Tô phu nhân chúc phúc tôi."
An Nhiên nhíu mày, hỏi: "cái gì?"
Đồng Tiểu Tiệp nhìn chằm chằm cô, sau đó mở miệng: "tôi mang thai, Tô phu nhân sẽ chúc phúc tôi và Mạc Phi chứ." Nhìn thẳng vào cô, như là muốn nhìn thấu cô vậy.
Nghe vậy, Lâm Lệ vô thức quay đầu liếc nhìn An Nhiên, lại thấy khuôn mặt An Nhiên bình tĩnh, tâm tình không hề thay đổi.
Nhìn thẳng vào mắt cô ta, An Nhiên cười nhạt, nói như cô ta mong muốn: "chúc mừng cô và Mạc Phi, tôi chúc phúc hai người." Sau đó mắt liếc thấy cô ta đi đôi giày cao gót chừng 10cm, khẽ nhíu mày, nói: "có thai nên cố gắng đừng đi giày cao gót, đi giày cao gót quá nguy hiểm, mặt khác, cũng không tốt cho tuần hoàn máu."
Sự bình tĩnh của cô là ngoài dự liệu của Đồng Tiểu Tiệp, cô ta cho là cô vẫn không từ bỏ được Mạc Phi, nhưng mà cô lại bình tĩnh khiến cô ta cảm thấy mình đã đoán sai, chẳng lẽ cô thật sự đã từ bỏ được Mạc Phi?
Sững sờ nhìn cô một lúc lâu, Đồng Tiểu Tiệp mới bối rối lấy lại tinh thần, cười khan gật đầu, nói: "cám ơn." Nói xong lại nhìn cô một lúc lâu, rồi mới xoay người rời đi.
Lâm Lệ nhìn bóng dáng cô ta rời đi, quay đầu lại nhìn An Nhiên một chút, một lúc lâu mới mở miệng hỏi: "An tử, mi … mi thật không bận tâm, thật sự từ bỏ?"
An Nhiên buồn cười nhìn cô ấy, hỏi ngược lại: "mi nhìn ta giống như là bận tâm, còn chưa từ bỏ sao?" Cô sắp làm mẹ rồi, còn chưa từ bỏ, cô thật đáng chết rồi.
Lâm Lệ bật cười lắc đầu, nói: "Tô lãnh đạo nhà mi thật là có bản lĩnh, trong thời gian ngắn ngủi như thế là có thể bắt được tất cả mi, hiển nhiên là rất có bản lĩnh nha."
"Phốc." An Nhiên cười ra tiếng, bất quá không thể phủ nhận, Tô Dịch Thừa quả thật có sức hấp dẫn, anh là một người đàn ông dịu dàng lại săn sóc, người đàn ông như thế rất khó khiến người ta từ chối, rất dễ dàng thích anh, không tốn nhiều công sức, cuộc sống của bọn họ không có những chuyện rầm rầm rộ rộ tan hợp gì đó trên tivi, cuộc sống của bọn họ trong bình thản có chân thật, khiến người ta cảm thấy hạnh phúc thì ra là có thể chạm đến dễ dàng như vậy, tất nhiên trong bình thản và chân thực lại không thiếu ấm áp và chút lãng mạn. Gặp được Tô Dịch Thừa thật sự là chuyện may mắn nhất trong đời cô!
Đưa tay kéo tay Lâm Lệ, nhìn cô ấy, nghiêm túc nói: "mi cũng sẽ gặp được, gặp được người thật lòng yêu mi, chiều chuộng mi, người đàn ông của mi, chẳng qua là anh ta còn đang trên đường đi, mi đừng đi quá nhanh, bước chân chậm lại, chờ anh ta đuổi kịp."
Lâm Lệ nhìn cô, ép dòng nước mắt đang muốn dâng trào xuống, tức giận liếc trắng cô, cười mắng: "An tử, mi thật lắm chuyện."
An Nhiên không nói chuyện, chẳng qua là cười, Lâm Lệ cũng cười, hai người đều cười.
Tô Dịch Thừa nhìn tài liệu công ty trúng thầu mà Trương chủ nhiệm đề cử trong tay, nhìn tên pháp lý của công ty này, ngẩn người mãi một lúc mà chưa phản ứng lại được.
Thấy anh mãi không động đậy cũng không nói gì, Trương chủ nhiệm ngồi đối diện anh thử gọi: "Tô phó thị trưởng?"
Lúc này Tô Dịch Thừa mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn ông ta, mở miệng nói: "ừ, đây chính là công ty trúng thầu mà mọi người bỏ phiếu chọn lựa cho hạng mục kiến thiết vùng thành bắc sao?"
Trương chủ nhiệm gật đầu, "vâng, đúng vậy. Mọi người nhất trí cho là Trương gia công ty có thể đảm nhiệm được."
Khép lại tập tài liệu, đặt lên bàn làm việc màu nâu đậm kia, khẽ mở miệng, "cô ty vừa mới phát triển, nhận hạng mục lớn như vậy, sợ không chịu nổi?"
"Thật ra thì chúng tôi đã điều tra, công ty này từng làm mấy dự án bên Mỹ thành công, nhưng không hiểu sao nửa năm trước lại quay về nước, tôi đã kiểm tra hạng mục mà bọn họ làm bên Mỹ khi trước, danh tiếng rất tốt, nên chúng tôi tin tưởng tuyệt đối bọn họ có thể làm tốt hạng mục kiến thiết này."
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, chẳng qua là cầm lấy tập tài liệu trên bàn kia, mở ra nhìn tên pháp lý công ty dự thầu viết rõ ràng hai chữ — Chu Hàn, ngẩn người một lúc lâu.
Thấy anh chậm chạp không mở miệng ra quyết định, Trương chủ nhiệm dò hỏi: "Tô phó thị trưởng cảm thấy có cái gì không ổn?"
Hồi lâu, Tô Dịch Thừa lắc đầu, chỉ khẽ nói: "nếu mọi người đã thông qua, tôi cứ theo ý mọi người