Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3640 lượt.
lại lần nữa cầm qua hộp thuốc lá trên bàn, từ bên trong rút ra một điếu đốt xong rồi mạnh mẽ hít một hơi, sau đó nhả ra từng vòng khói trắng, vừa nói: "Bà xã của cậu thật không đơn giản a, dùng năm ngàn tệ để mua sợi dây chuyền Trân Châu giá trị gần trăm vạn, thật sự là lợi hại!"
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, dường như đã biết trước chuyện trên ảnh, đưa tay lật qua một trang, một ... tờ hóa đơn có giao dịch chi tiết tài khoản của An Nhiên cùng tài khoản của Chu hàn, xế chiều hôm đó, sau khi rời đi bách hóa một tiếng đồng hồ, An Nhiên quả thật đã từ trên tài khoản của mình chuyển cho Chu hàn, thậm chí ghi chú rõ lần là chuyển khoản này dùng —— mua dây chuyền Trân Châu.
"Cô ta cho là như vậy thì sẽ không có kẻ hở ư, nhưng mà cô ấy hình như không quá hiểu rõ, lấy giá thấp mua vào vật không có giá trị tương đương, so với giá thị trường xê xích quá lớn, như vậy cũng giống như nhận hối lộ." Nghiêm lực một bên hút thuốc một bên nói, "Đồng nghiệp bên Ban Thanh tra Kỷ Luật đã bắt đầu liên lạc với cô ấy."
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, giờ phút này anh lo lắng nhất vẫn là An Nhiên, không biết có bị sợ hãi hay không, lá gan của cô căn bản nhỏ đến nỗi chỉ một tiếng pháo nổ cũng có thể đem cô hù dọa sợ.
Bởi vì tìm không được Tô Dịch Thừa, cũng không muốn làm cho cha mẹ lo lắng, nên An Nhiên cuối cùng đã gọi điện thoại cho Lâm Lệ, thật sự có hơi mệt một chút, cô chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, sau đó trong khoản thời gian đợi Lâm Lệ tới, cô đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, hơn nữa ngủ say đến nỗi điện thoại đặt trên bàn ang lên mấy lần cũng không có đem cô đánh thức.
Một lần nữa tỉnh lại trong mông lung, thì Lâm Lệ đã qua tới, thấy cô tỉnh lại, thì bước lên phía trước đi, liên tục hỏi: "An Tử mi bị làm sao rồi, cảm giác như thế nào, có thấy nơi nào không thoải mái hay không? Bụng có đụng trúng không, đau không?" Hai đầu lông mày giờ phút này không khỏi lộ ra lo lắng cùng lo âu.
An Nhiên nhìn cô cười cười trấn an, lắc đầu, đưa thay sờ sờ bụng của mình, tựa hồ có thể cảm giác được nhịp đập vững chắc bên trong của đứa bé, trong lòng bất an cũng chầm chậm để xuống, một lần nữa ngẩng đầu nhìn Lâm Lệ, hơi có chút xin lỗi nói: "Ta làm trễ nãi đến mi đi làm sao?" Cô có chút băn khoăn, cô biết Lâm Lệ lúc này mới vào công ty làm, xin phép nghỉ quá nhiều nhất định sẽ làm cho quản lý đối với cô ấy có ý kiến, nhưng mới vừa rồi vì tìm không được Tô Dịch Thừa, cũng không muốn để cha mẹ lo lắng, nên cuối cùng cô chỉ có thể tìm Lâm Lệ.
Tựa hồ là có thể nhìn thấu ý nghĩ trong lòng cô, Lâm Lệ tức giận nói: "Nói gì ngu nói, công việc đâu có quan trọng bằng mi, bộ dạng hữu khí vô lực khi mi mới vừa gọi điện thoại tới, còn nói mình ở bệnh viện khám thai, ta thiếu chút nữa đã bị mi hù chết!" Vừa nói, có chút đau lòng đưa thay sờ sờ gương mặt của cô , nói: "May mắn là mi không có chuyện gì, may mắn không có chuyện gì."
An Nhiên gật đầu, khóe miệng lây nụ cười thản nhiên.
Cô y tá lúc này cầm lấy giấy tờ đi vào, ngẩng đầu nhìn thấy An Nhiên, thì cười nói: "Tỉnh rồi."
An Nhiên gật đầu, nhìn cô ý tá cười ôn hòa .
"Không có vấn đề gì lớn, mới vừa kiểm tra tim thai cho cô, tình huống của đứa nhỏ hết thảy rất bình thường, yên tâm đi." Lật lật tài liệu, Cô y tá nói như thế, sau đó đóng lại cặp văn kiện kia, ôm ở trước ngực, rồi nhắc nhở "Hiện tại cô đã làm mẹ rồi, mọi việc phải nghĩ đến cục cưng trong bụng, cục cưng bây giờ còn rất yếu ớt, hoàn toàn phải dựa vào cơ thể mẹ , tâm tình của cô trực tiếp ảnh hưởng đến hài tử, cho nên, sau này nên tránh chuyện cảm xúc biến hóa lớn, thời khắc nào cũng phải giữ vững tâm tình vui vẻ là quan trọng nhất, nếu không chỉ cần cô không vui, cục cưng cũng sẽ không vui theo."
Nghe vậy, An Nhiên gật đầu, "Ừ, tôi biết rồi."
Cô y tá không nói gì thêm nữa, cầm nhiệt kế kiểm tra nhiệt độ cho cô, xác định hết thảy đều bình thường , lúc này mới cười nói: "Tốt lắm, hai ngày này cô cố gắng nghỉ ngơi thật tốt đi, lúc trước khi cô đến đây đã chảy máu, có dấu hiệu sảy thai, cho nên hai ngày này cô cần phải nằm trên giường, tận lực giảm thiểu đi lại, tốt nhất là cứ ở lại bệnh viện quan sát mấy ngày đã."
"Ừ, cám ơn Cô y tá." An Nhiên mỉm cười nói tạ ơn.
Cô y tá không nói gì thêm nữa, chỉ dặn dò cô kế tiếp nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt, thả lỏng tâm tình của mình.
Đợi Cô y tá đi ra ngoài rồi, Lâm Lệ nhìn cô, lúc này mới hỏi: "Hôm nay rốt cuộc mi đã xảy ra chuyện gì, đang yên lành sao lại như vậy? Té ngã sao?"
An Nhiên lắc đầu, nhìn cô cười cười, "Không có chuyện gì, là ta tự mình không cẩn thận." Đối với chuyện ngày hôm nay cô không muốn nói nhiều, tựa như cô y tá mới vừa rồi nói, cô phải giữ vững tâm tình vui vẻ, không để cho ý xấu cùng những chuyện không vui ảnh hưởng tới tâm tình của mình, lần này, thật sự là sắp hù chết cô, cô thật không chịu nổi như vậy lần nữa.
Thấy cô không muốn nói, Lâm Lệ cũng không có ép hỏi, quay đầu một vòng, lại hỏi: "Tô Đại lãnh đạo nhà của mi đâu? Đang họp?" Họp hành cũng quá lâu đi, cũng sắp năm giờ rồi, lâu như vậy cũng chưa xong sa