Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3638 lượt.

một nhà ăn rất đặc sắc kiểu Trung, ở đây không có đại sảnh, chỉ có các gian phòng nhỏ cho thuê, khung cảnh rất lịch sự tao nhã.
Khi An Nhiên đến Đồng Văn Hải đã đến rồi, muốn một phòng riêng, trong phòng bày biện lãng hoa lan rất đẹp, ngồi trên ghế gỗ tròn màu nâu đỏ, Đồng Văn Hải cười nhạt nhìn cô: “tới rồi.”
An Nhiên cũng cười nhạt, kéo cái ghế ra ngồi xuống đối diện ông ta, giơ lên tay nhìn đồng hồ, cười giỡn nói: “là tôi tới muộn sao?”
Đồng Văn Hải cười khẽ, cầm lấy chén trà rót cho cô trà long tỉnh Tây Hồ mà nhân viên phục vụ vừa đưa lên, cười nói: “tôi mới đến thôi, nếm thử trà long tỉnh ở đây, mùi vị rất được.”
An Nhiên đưa tay nhận lấy, nhưng nhẹ nhàng khoát khoát tay, nói: “gần đây tôi không thể uống trà.” Trong những cần chú ý mà Tần Vân đưa cho cô lần trước thỉnh thoảng chẳng làm gì thì cô xem một chút, trên đó rõ ràng ghi chú phụ nữ có thai kị trà và cà phê.
Đồng Văn Hải nhìn cô, hỏi: “Thân thể khó chịu?”
An Nhiên cười nhạt lắc đầu, cũng không nhiều lời, chỉ hỏi: “hôm nay Đồng cục trưởng tới tìm tôi, không biết là muốn nói gì?”
Đổng Văn Hải nhìn cô, một lúc lâu, mới lên tiếng, “An Nhiên và Mạc Phi rất thân sao?”
An Nhiên sửng sốt, nhíu mày, có phần không hiểu rõ hàm ý của ông ta: “tôi không hiểu ý Đồng cục trưởng.”
Đồng Văn Hải nhìn cô, trong mắt có loại cảm xúc khó tả, có phần hoảng hốt, thật ra đối với cô, ông ta là mắc nợ, là hổ thẹn.
“Đồng cục trưởng?” Thấy ông ta không nói, An Nhiên lại thử gọi: “Đồng cục trưởng?”
Lúc này Đồng Văn Hải mới phản ứng lại, nhìn cô, nhìn chằm chằm, một lúc lâu mới lên tiếng: “An Nhiên, tôi có thể cầu xin cô, xin cô đừng can thiệp vào hôn nhân của tiểu Tiệp và Mạc Phi nữa?”
VL: (*) hạng mục đô thị khoa học công nghệ: các chương trước ta edit là hạng mục ban khoa học kỹ thuật, nhưng sau khi đọc kỹ thì ta cảm thấy nghĩa này không phù hợp lắm, vì thế từ giờ trở đi ta sẽ dùng cách diễn đạt hạng mục đô thị khoa học công nghệ nhé!






Nhận hối lộ
"An Nhiên, tôi có thể cầu xin cô, xin cô đừng xen vào hôn nhân giữa tiểu Tiệp và Mạc Phi nữa?"
An Nhiên giật mình sững sờ nhìn Đồng Văn Hải, một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, nhìn hỏi ông ta: "ông nói tôi xen vào hôn nhân của Mạc Phi và Đồng Tiểu Tiệp?"
Đồng Văn Hải nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, nói: "tôi không biết trước đây giữa cô và Mạc Phi từng có quan hệ gì, nhưng mà dẫu sao đều đã qua rồi, hiện tại hai người đều có gia đình của riêng mình, còn xoắn xít với quá khứ nữa, như thế quá không cần thiết rồi, chẳng lẽ không đúng sao?"
Bàn tay đặt dưới bàn nắm thật chặt, An Nhiên nhìn ông ta, căng thẳng cứng ngắc nói: "tôi nghĩ Đồng cục trưởng lầm rồi, tôi chưa từng can thiệp vào hôn nhân giữa Đồng Tiểu Tiệp và Mạc Phi. Về sau trước khi chỉ trích người khác xin ông tìm hiểu rõ ngọn nguồn đã, người khác sẽ không nhận sự chỉ trích của ông vô duyên vô cớ như vậy!"
Đồng Văn Hải chỉ nhìn cô, không nói lời gì nữa!
Nhìn chằm chằm ông ta hồi lâu, An Nhiên cười lạnh xoay người, đưa lưng về phía ông ta nói: "đối với tôi mà nói, ông chẳng là gì cả!" Nói xong liền bước đi.
Đồng Văn Hải nhìn cô mở cửa, sau đó cánh cửa đóng lại ‘ầm —!’ một tiếng nặng nề, mà bóng dáng An Nhiên hoàn toàn biến mất sau cánh cửa, thở thật dài, đau đớn nhắm mắt lại.
An Nhiên đi ra khỏi ‘Giang Tâm uyển’, đôi giầy dẫm lên mặt đất vang lên tiếng cộp cộp, mỗi bước đi đều vô cùng nặng nền! tức giận khiến cô trở nên mất lý trí, mãi đến khi trong bụng truyền âm ỉ đến cảm giác đau đớn, mới kéo An Nhiên khỏi dòng suy nghĩ của mình. Lúc này An Nhiên mới ý thức được em bé trong bụng mình, vội vàng che chở bụng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "con yêu, thật xin lỗi, thật xin lỗi, mẹ quên mất."
Dưới người truyền đến cảm giác đau lâm râm khiến cho cô sợ hãi, loảng loạn tựa vào cột điện ven đường, có chút lúng túng, cả người cô như bị cảm giác sợ hãi vây quanh, vội vàng lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra, liền gọi cho Tô Dịch Thừa, chỉ là cuộc gọi lần này khác trước, điện thoại vang lên rất lâu, nhưng mãi không có ai nghe máy.
Tắt đi, gọi lại, cũng vẫn thế!
An Nhiên không biết Tô Dịch Thừa đi đâu, chẳng qua là bụng truyền đến đau đớn không cho phép cô nghĩ nhiều, vội vàng đón taxi, bảo bà ấy lái đến bệnh viện.
Tài xế xe taxi là một phụ nữ trung niên, thấy sắc mặt cô không bình thường, hỏi ra khỏi An Nhiên là phụ nữ có thai, không nói hai lời lập tức nhấn ga chạy đến bệnh viện, đến bệnh viện, còn rất tốt bụng dìu An Nhiên đi vào trong, vừa an ủi An Nhiên: "cô yên tâm, không có chuyện gì, đừng căng thẳng, điều cần nhất là đừng căng thẳng và sợ hãi, hồi đó khi tôi đang chửa có một lần nghi ngờ bị động thai, tình hình còn xấu hơn cô, cuối cùng cũng không sao, cho nên cô cứ thả lỏng, không sao cả."
"Cám ơn cô." An Nhiên có chút vô lực nói cảm ơn với bà, giờ phút này sắc mặt cô đã tái nhợt không còn chút máu nào.
Đến phòng cấp cứu, bác sĩ y tá thấy thế, bước lên phía trước đỡ An Nhiên để cô thăng bằng, biết được là phụ nữ