Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3644 lượt.
đó giơ tay lên nhìn đồng hồ, sủng nịnh sờ sờ đầu cô, lại sờ cái bụng còn bằng phẳng kia, nhẹ nhàng hôn lên rốn cô qua lớp đồ ngủ, nơi gần nhất với em bé trong bụng. Nhỏ giọng nói: “nghe lời.” Cũng không biết là nói với cô hay là với ‘tiểu tình nhân’ trong bụng cô.
An Nhiên ngẩng đầu vuốt đầu anh, ngón tay lồng vào mái tóc mềm mại của anh, nhẹ nhàng vuốt ve, nhớ tới giấc mơ tối hôm qua, trong lòng còn sợ hãi, im lặng một lúc, cuối cùng nhẹ giọng hỏi ra miệng: “thật sẽ không có chuyện gì, đúng không?” Cô không yên lòng, cho dù anh đã năm lần bảy lượt cam đoan, không phải là không tin tưởng anh, chỉ là sợ hãi, lo lắng, thế nào cũng không thể hoàn toàn lờ đi mà yên tâm.
Chuyển biến quá nhanh như vậy, Tô Dịch Thừa giật mình sửng sốt, mới phản ứng lại được cô đang nói cái gì, đứng dậy nhìn cô, không nề hà đảm bảo với cô lần nữa: “thật sự sẽ không có chuyện gì, yên tâm.” Thật ra thì cảm giác được quan tâm như vậy rất tốt, quan tâm như vậy, có đôi khi cha mẹ cũng không cho được, mà kiểu được cô lo lắng từng giây từng phút thế này, thật ra cảm giác thật không tệ, tất nhiên là trừ chân mày luôn nhíu lại của cô khiến anh nhìn rất khó chịu.
An Nhiên cười, chỉ lẳng lặng cười nhẹ, tay sờ sờ mặt anh, gật đầu nhẹ giọng đáp: “vâng.”
Tô Dịch Thừa nắm cánh tay nhỏ bé kia, nhẹ nhàng đặt trên khóe miệng mình hôn nhẹ lên, nhìn cô mỉm cười.
Tiễn anh ra cửa, An Nhiên mới trở về phòng rửa mặt sau đó đi ra ngoài ăn bữa sáng trên bàn ăn mà Tô Dịch Thừa đã chuẩn bị cho cô. Trứng gà chân giò hun khói sandwich, cộng thêm một cốc sữa tươi còn nóng. Cầm lấy cái bánh sanwich cắn một miếng to, mùi vị trước sau như một rất ngon, phối hợp với trứng tráng chín 8 phần, lại uống một ngụm sữa tươi, An Nhiên thỏa mãn nhắm mắt lại, có ảo giác, cô như là có thể nếm được mùi vị hạnh phúc.
Còn chưa ăn xong bữa sáng, lúc này điện thoại đặt trong phòng ngủ vang lên, là một số lạ, điện thoại có mã vùng Giang Thành.
Chuông điện thoại kêu rất lâu, An Nhiên mới nhận điện thoại: “a lô, ai vậy?”
“Là An Nhiên sao?” Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói đượm vẻ tang thương, trầm thấp ám ách, nhưng có cảm giác quen thuộc.
An Nhiên nhíu nhíu mày, giọng nói này dường như cô biết, nhưng mà nhất thời lại không nhớ nổi đã nghe thấy ở đâu, là giọng ai.
Ngờ vực hỏi: “ông là?”
Như là nghe ra nghi hoặc của cô, người bên kia điện thoại giải thích: “tôi là Đồng Văn hải.”
“Đồng cục trưởng!” An Nhiên nhíu nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, không biết vì sao ông ta gọi điện thoại cho mình, nghi ngờ hỏi: “sao Đồng cục lại gọi điện thoại cho tôi?”
“Ha ha, là thế này, hai ngày trước đi ăn cơm cùng Hoàng tổng giám, hỏi ra mới biết cô đã rời khỏi công ty, hơi bất ngờ.” Đồng Văn Hải khẽ cười nói.
An Nhiên lại càng khó hiểu, cô có từ chức hay không từ chức thì có liên quan gì đến ông ta, đương nhiên bề ngoài phải lễ phép, cong cong môi, thản nhiên nói: “vâng, vì xảy ra chút chuyện, đã rời đi.”
Nghe vậy, Đồng Văn Hải cũng không hỏi nguyên nhân, chỉ khẽ cười hỏi: “vậy gần đây đi làm ở chỗ khác hay là vẫn nghỉ ở nhà?”
An Nhiên cau mày, không biết ông ta hỏi nhiều như vậy đến tột cùng muốn làm gì, nhưng cũng vẫn lễ phép trả lời, “ở nhà nghỉ ngơi.” Lần này không đợi Đồng Văn Hải mở miệng, liền hỏi trước: “hôm nay Đồng cục trưởng gọi cho tới là?”
“À, thật ra thì cũng không có việc gì.” Đồng Văn Hải ở bên kia điện thoại khẽ cười tùy ý nói: “trưa nay muốn mời An Nhiên cùng ăn một bữa cơm, An Nhiên có thể dành thời gian buổi trưa cho tôi được chứ?”
An Nhiên càng nhíu chặt chân mày: “Đồng cục trưởng tìm tôi có việc?” Không biết tại sao, trong lòng có phần chống cự và bài xích ông ta, mơ hồ không thích, hơn nữa cảm giác như vậy còn rất mãnh liệt.
“Ừ, đúng là có chút chuyện riêng muốn tìm cô nói chuyện, không biết là một chút chuyện riêng muốn tìm ngươi nói một chút, không biết An Nhiên có thể cho tôi vinh dự này hay không?” Đồng Văn hải cười nói.
Cái mũ lớn như thế chụp xuống đầu, An Nhiên còn từ chối nữa hiển nhiên là không tiện rồi, huống chi ông ta cũng là người trong thị ủy, coi như là đồng nghiệp của Tô Dịch Thừa, hơn nữa ông ta là cục trưởng cục xây dựng Giang Thành, mặt khác Tô Dịch Thừa quản lý hạng mục đô thị khoa học công nghệ*, nhất định hợp tác không ít với ông ta, tất nhiên không nên để quan hệ với ông ta quá cứng ngắc. Nghĩ như thế, dù trong lòng không thích thế nào, An Nhiên vẫn cười nhạt đồng ý: “Đồng cục trưởng nói đùa, phải là vinh hạnh của tôi được ngài cho cơ hội trò chuyện này.”
“Ha ha.” Đồng Văn Hải cười to, một lúc lâu mới lên tiếng: “được, vậy 12 giờ trưa nay, chúng ta gặp mặt ở ‘Giang Tâm uyển’.”
An Nhiên đồng ý, nói: “vâng, được.”
“Tốt, vậy đến lúc đó chúng ta gặp.” Đồng Văn Hải nói xong liền cúp điện thoại.
Cúp máy, An Nhiên thừ người nhìn chằm chằm vào điện thoại di động một lúc lâu, mới thu hồi ánh mắt. Một lần nữa cầm lấy bánh sandwich lên ăn, chỉ là vì trong lòng nghĩ không ra trưa nay Đồng Văn Hải tìm cô vì lý do gì, do đó ăn sanwich cũng không còn mùi vị kia nữa.
‘Giang Tâm uyển’ là