Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3601 lượt.

dậy, ánh mắt âm ngoan bắn phía Hoàng phu nhân, lại bị Hoàng Đức Hưng đứng cạnh nhìn thấy, kéo giật bà xã của mình lại, tức giận bước nhanh lên phía trước, giơ tay "ba! —" một tiếng, một cái tát tàn nhẫn rơi xuống mặt Tiếu Hiểu, lực mạnh đến nỗi khiến Tiếu Hiểu lại ngã xuống mặt đất, trợn mắt hung ác nhìn cô ta, nói to: "ngày mai đừng đi làm nữa!"
Nói xong, cũng không nhìn Tiếu Hiểu cái nào nữa, xoay người kéo tay Hoàng phu nhân lôi lên xe, mà lần này Hoàng phu nhân lại không phản kháng nữa, ngoan ngoãn để mặc ông ta kéo tay, chỉ là trong nháy mắt xoay người đi vẫn không quên dùng chân đạp mạnh lên chân Tiếu Hiểu trên mặt đất, mắng: "tiện nhân, lần sau còn bị ta tóm được mà xem!"
Người vây quanh như là đang xem trò cười, xem xong rồi, than thở vài tiếng, rồi xoay người rời đi, không ai tiến lên đỡ Tiếu Hiểu dưới mặt đất đứng lên.
Tiếu Hiểu cứ nằm trên mặt đất như vậy, nửa bên mặt sưng đỏ ghê người, quần áo trên người bị xé rách hỏng hẳn, ngay cả dây áo lót màu đen cũng rơi xuống rồi. Trên mặt còn ngân ngấn nước mắt, thẫn thờ nhìn phía trước, ánh mắt không có tiêu cự, khuôn mặt cũng có biểu cảm.
Người vây quanh dần dần tản đi, không ai sẽ đi thương xót người bị mắng chửi là tiểu tam, không ai sẽ đi đỡ một người phụ nữ phá hoại hạnh phúc gia đình của người ta, cho dù dáng vẻ cô ta bây giờ rất đáng thương, nhưng mà cũng không ai cảm thấy cô ta đáng cảm thông.
An Nhiên chậm rãi tiến lên, nhìn Tiếu Hiểu như vậy nói không nên lời cảm giác của mình lúc này, ít nhiều hẳn là cảm thấy cô ta có chút đáng thương. Cởi áo khoác mỏng trên người mình, phủ lên cho cô ta, sau đó đỡ cô ta dậy.
Sau khi An Nhiên đỡ cô ta dậy rồi, lúc này Tiếu Hiểu mới từ từ lấy phục hồi tinh thần, nhìn An Nhiên bên cạnh, sững sờ nhìn một lúc lâu, sau đó đột nhiên suy sụp khóc thành tiếng.
Nhìn cô ta như vậy, An Nhiên khẽ thở dài, lắc đầu. Cô ta như vậy cũng không biết đi đâu, cứ bỏ lại cô ta thế này mà đi thì An Nhiên có chút không đành lòng, cô không phải thánh mẫu, hồi trước cô cũng hận cô ta hãm hại mình, nhất là khi bản thiết kế kia bị xé hỏng, cô thật sự cũng căm hật cô ta, nhưng mà bây giờ nhìn cô ta thế này, người vẫn có lòng trắc ẩn. Đỡ cô ta về nhà mình.
Đến khi thím Trương thấy An Nhiên đỡ một người phụ nữ toàn thân bị thương, cả người vô cùng nhếch nhác, quần áo không chỉnh tề trở về, cảm thấy rất bất ngờ kêu lên: "trời ạ, đây là sao vậy." Nói xong bước lên phía trước dìu người từ tay An Nhiên đi vào.
Thu xếp người trên ghế sô pha trong phòng khách, thím Trương xoay người rót trà cho cô ta, An Nhiên thì về phòng lấy quần áo của mình, chuẩn bị cho cô ta thay.
Khi trở ra Tiếu Hiểu vẫn ngồi trên ghế so pha trong tư thế vừa rồi, vẻ mặt chết lặng không có cảm giác. Khẽ thở dài, đưa quần áo trong tay cho cô ta, nhẹ nhàng mở miệng: "cầm quần áo đi thay trước đi."
Thật lâu, Tiếu Hiểu mới kịp phản ứng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô, hỏi: "tại sao . . giúp tôi." Cô ta vẫn cho là cô hận mình, nhưng bất ngờ là trong chuyện xảy ra hôm nay, người sẵn lòng giúp cô ta lại là cô.
An Nhiên cầm quần áo nhét vào tay cô ta, chỉ nói: "dù thế nào, cũng coi như chúng ta đã từng quen biết." Cô không thể làm được chuyện không thèm để ý, tất nhiên, điều cô làm được cũng chỉ là thế này, đỡ cô ta dậy, cho cô ta thay một bộ quàn áo sạch sẽ, ít nhất nhìn không còn nhếch nhác nữa.
Tiếu Hiểu nhìn cô, không hề cầm lấy quần áo.
An Nhiên chỉ chỉ, nói: "phòng vệ sinh ở bên kia."
Lúc này Tiếu Hiểu mới đứng dậy, đi về phía phòng vệ sinh.
Vào lúc Tiếu Hiểu vào phòng vệ sinh thay quần áo, thím Trương vừa pha xong ấm trà gừng từ trong bếp bưng ra, nhìn An Nhiên, không nhịn được hiếu kỳ hỏi: "phu nhân, chuyện gì xảy ra a, sao cả người cô bé kia bị thương, như là đã bị đánh vậy?"
An Nhiên nhìn bà, lắc đầu, chỉ nói: "đừng hỏi nữa."
Cô nói như vậy, thím Trương cũng không hề hỏi nhiều nữa, chỉ nói mình đã làm xong cơm tối, sau đó liền quay lại bếp.
Tiếu Hiểu lại từ trong phòng vệ sinh đi ra đã thay quần áo xong, cũng đã rửa mặt chải đầu rồi, dấu vết cái tát còn sưng đỏ vô cùng, khóe miệng bị đánh bầm tím, ngay cả tay chân cũng bị Hoàng phu nhân kia đã bị thương, bước đi khập khiễng.
An Nhiên nhìn cô ta, để cô ta tới đây, chỉ vào thuốc mỡ cô vừa tìm được để trên bàn trà trước ghế sô pha, nói: "xoa một chút đi."
Tiếu Hiểu gật đầu, không nói nhiều, liền ngồi xuống ghế sô pha, sau đó cầm lấy thuốc mỡ xoa vết thương cho mình.
An Nhiên cũng không hỏi, không nói nhiều, ngồi trên ghế sô pha chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Một lúc lâu, sau khi thoa một lớp thuốc mỡ lên vết chầy xước trên da, Tiếu Hiểu mới nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: "cám ơn."
An Nhiên gật đầu, nhìn bộ dáng của cô, cuối cùng mở miệng hỏi: "có muốn ở lại ăn cơm không."
Tiếu Hiểu nhìn cô, khuôn mặt lộ ra vẻ cảm động, cắn môi, hỏi: "cô không hận tôi sao?"






Sự Cố Giải Tỏa Mặt Bằng
Tiếu Hiểu nhìn An Nhiên, trên mặt có chút xúc động, khẽ cắn môi, hỏi: "Cô không hận tôi sao?"
Từ trên


Old school Easter eggs.