Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3590 lượt.
ẩu vị. Bất quá vì cục cưng trong bụng của mình, cô cố gắng ăn rất nhiều, đương nhiên, nôn càng nhiều. Như vậy hôm nay cô vừa ăn xong lại nôn hết cùng một lúc, ngay cả thời gian mệt mỏi rã rời cũng không có, bây giờ thật là có chút mệt.
Mang theo ủ rũ, An Nhiên mở miệng hỏi: "Anh có thời gian sao?" Dạo này anh đều rất bận, tuy rằng không đến mức như lúc đầu, nhưng cũng không có một chút thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày là rất sớm đi tới văn phòng, đương nhiên, trở về cũng không tính sớm, chỉ là so với lúc trước cũng tốt hơn rất nhiều.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa có chút áy náy: "Thực sự là anh không đúng, anh đều không có thời gian ở cùng em." Đoạn thời gian này, anh quả thật vẫn không có thời gian tốt ở bên cạnh cô, đều nói khi nữ nhân mang thai tâm tư rất yếu đuỗi mẫn cảm, thường xuyên cảm giác được cô đơn cùng tịch mịch, so với lúc bình thường càng cần có người ở bên cạnh cô, nhưng mà về điểm này, hắn tựa hồ thật sự làm không tốt, cũng không tính là một người chồng đủ tư cách.
"Đứa ngốc, anh đang phấn đấu cho chính chúng ta thôi." An Nhiên cười khẽ nói, tay kéo lấy tay của anh cùng nhau đặt trên bụng nhỏ của chính mình, đầu cọ cọ trong ngực của anh, sau đó hơi hơi nhắm mắt lại, tuy rằng rất muốn ở cùng anh trong chốc lát, nhưng mà mí mắt thật sự rất nặng, tiểu bảo bối trong bụng đang gọi cô đi ngủ đây.
Tô Dịch Thừa cười khẽ, bàn tay to lớn nhẹ vỗ về vụng của cô, cùng cục cưng trong bụng làm tiếp xúc thân mật trước.
Một hồi lâu sau mới lại ôm lấy cô nhẹ nhàng nói: "An Nhiên, cuối tuần chúng ta đi ra ngoài đi dạo đi, nhìn núi, nhìn biển, muốn đi nơi nào cũng đều có thể, có được không?" Cùng cô giải sầu, coi như đồng nghiệp thay mình giải quyết một chút công việc của anh, điều hòa chút ít.
Tô Dịch Thừa ôm lấy cô, lại một hồi lâu cũng không có nghe được câu trả lời, thử thăm dò nhẹ gọi: "An Nhiên?"
Bé yêu trong lòng tựa hồ có nghe được, cọ cọ trong ngực của anh, sau đó mới nỉ non nói một tiếng: "Dịch Thừa..." Rồi im lặng lại, căn bản chính là đang nói mê.
Tô Dịch Thừa thấy thế này mới cúi đầu, mới thấy người trong ngực sớm đã mắt nhắm lại, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi chu ra, lắng nghe, còn có thể nghe thấy tiếng ngáy có chút ngây thơ của cô, khẽ tinh tế, rất nhẹ, rất nhẹ.
Bật cười lắc đầu, cúi đầu hôn xuống đôi môi hơi hơi mở ra của cô, chỉ thấy cô ngậm lại miệng của mình, cái miệng nhỏ nhắn than thở cong lên, nhìn thật là quá đáng yêu.
Đem động tác thả tới nhẹ nhàng nhất, sau đó chậm rãi rút đi tay ở dưới cổ của cô, nhẹ nhàng đem đầu của cô gối lên gối đầu mềm mại. Rồi mới thả nhẹ động tác xuống giường, từ trong tủ quần áo lấy quần áo ngủ để tắm rửa, trực tiếp vào phòng tắm.
Ngày thứ hai lúc An Nhiên tỉnh lại Tô Dịch Thừa đã đi làm sớm, xoa đôi mắt có chút mơ mơ màng màng từ trong phòng đi ra, thím Trương đã tới, thấy bộ dáng mơ hồ của cô, cười nói: "Phu nhân, có cần hâm lại bữa sáng cho cô ăn luôn không, lúc tôi tới, bữa sáng là do tiên sinh tự tay làm cho cô nha."
Nghe vậy, An Nhiên dường như có chút thanh tỉnh hơn rất nhiều, nhìn bà hỏi: "Dịch Thừa làm ?" Dạo này bởi vì Thím Trương mỗi ngày đều đến, Tô Dịch Thừa công việc cũng thực sự nhiều, mà An Nhiên dạo này cơ bản đều ngủ tới hơn chín mười giờ mới dậy, cho nên bữa sáng căn bản đều là thím Trương đến đây làm cho An Nhiên ăn .
Thím Trương cười nói: "Đúng vậy, tiên sinh nói đã thật lâu rồi không có làm bữa sáng cho cô, sợ cô đã quên hương vị do tiên sinh làm." Làm sao mà sợ cô đã quên hương vị, căn bản chính là không muốn nhìn thấy cô càng ngày càng gầy yếu, đau lòng vợ mới đúng.
An Nhiên khóe môi nhếch lên ý cười đẹp mặt, gật gật đầu, nói: "Tôi hiện tại đi đánh răng rửa mặt." Nói xong, xoay người trực tiếp một lần nữa quay về phòng ngủ, tâm tình tốt lắm, thanh âm đều là nhảy nhót, thậm chí ngay cả bước đi cũng rất vui vẻ.
Thím Trương nhìn cô, cười, bà cũng đã làm bảo mẫu nhiều năm rồi, đổi qua mấy ông chủ tốt, nhưng mà cũng rất ít khi có thể nhìn đến hai vợ chồng tình cảm tốt như vậy, thật sự làm cho người ta nhìn có chút hâm mộ.
Cười lắc đầu, xoay người đem bữa sáng hơi lạnh bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lên, sau đó tiện tay rót một bát sữa lớn.
Cũng không biết là Tô Dịch Thừa tay nghề thật sự tốt hay là còn có cái gì, ăn bữa sáng anh làm, không ngờ khẩu vị của An Nhiên lại tốt, phân lượng bữa sáng cũng không tính là nhỏ cộng thêm một bát sữa lớn tất cả đều vào trong bụng của cô, hơn nữa thần kỳ nhất chính là, không có buồn nôn, một chút cũng không có cảm giác buồn nôn.
Từ trên xuống dưới thím Trương nhìn có chút há hốc mồm, thậm chí trong lúc dọn dẹp bàn ăn nhịn không được có chút nói thầm: "Thì ra cục cưng trong bụng còn có thể nhận biết được tay nghề của người nhà, biết là ba buổi sáng dậy sớm vất vả làm, ngay cả một chút cũng không bỏ không lãng phí, cũng không nôn ọe ."
An Nhiên nghe cười, cúi đầu nhìn bụng mình, lại duỗi tay sờ sờ nó, không phải vấn đề tay nghề, mà là tâm ý, cô cùng bảo bối của cô đều rất quý trọng bữa sáng anh làm cho hai mẹ con cô, cho nên ăn cũng đặc biệt hạnh phúc, cao hứng.
Lúc