Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3594 lượt.
Lâm Lệ gọi điện thoại tới là lúc An Nhiên tỉnh lại sau lúc ngủ trưa, nói là cũng đã lâu không có gặp cô, buổi tối cùng nhau đi ra ngoài ăn một bữa cơm, hai người cũng có thể hặp mặt nhau.
An Nhiên suy nghĩ cũng không có việc gì bận, Tô Dịch Thừa luôn làm việc đến đã khuya mới có thể trở về, buổi tối thím Trương làm xong cơm tối cho cô sau đó phải đi về, mà bản thân mình sau khi ăn cơm tối xong cũng chỉ nhàm chán ngồi ở trong nhà, huống hồ cô cùng Lâm Lệ quả thật cũng đã lâu không gặp nhau, từ lần trước ở trong bệnh viện gặp xong, nhoáng một cái, cũng đã qua một tháng. Cho nên mở miệng sảng khoái đồng ý.
Bởi vì lo lắng đến An Nhiên đang là phụ nữ có thai, Lâm Lệ tự mình tìm một chỗ gần nhà An Nhiên, hoàn cảnh cũng có vẻ im lặng thanh tĩnh.
Lúc An Nhiên đến Lâm Lệ vẫn còn chưa tới, vẫn như trước chọn một vị trí gần của sổ mà mình thích, trực tiếp tìm vị trí ngồi xuống, uống nước do người phục vụ đưa lên, sau đó quay đầu nhìn người đi tới đi lui.
Người phục vụ đưa thực đơn tới cho cô, An Nhiên xem trước, nhưng mà chỉ nhìn thức ăn trên mặt thực đơn, An Nhiên ngay cả một chút khẩu vị cũng đều không có, bản năng có chút kháng cự, có chút bài xích.
Lâm Lệ hấp tấp chạy tới, tựa hồ là đã chạy gấp, tóc bị gió thổi có chút loạn, chờ lúc ngồi vào ghế thì thở hào hển.
Từ trên xuống dưới nhìn bộ dạng của Lâm Lệ, An Nhiên nhịn không được có chút thầm oán, nói: "Mi chạy gấp gáp như vậy làm cái gì! Tự biến mình thành thở hổn hển, ta cũng đâu có biết mất đi."
Nhận nước do người phục vụ đưa lên, ngửa đầu một ngụm trực tiếp uống hết hơn phân nửa cốc, nói: "Ta sợ mi chờ sốt ruột, bên ngoài xe kẹt đầy đường, ta phải vòng hết mấy con phố, suýt chút chạy chết ta."
"Mi có thể gọi điên thoại cho ta là được." An Nhiên nói, gọi điện thoại cho cô, nói tối nay cô tới muộn một chút, An Nhiên cũng sẽ không để ý chờ cô.
Nói xong, Lâm Lệ tức giận mắt trắng nhìn cô "Mi tốt nhất xác định điện thoại của mi có mang trên người không." Cô cho rằng mình muốn chạy sao, ai bảo cô ấy ra cửa còn không mang theo di động, gọi vài lần cũng không có người tiếp, khiến cho cô sợ An Nhiên phải chờ lâu, trực tiếp nửa đường xuống xe, sau đó liền chạy tới đây.
"A!" Nghe vậy, An Nhiên cúi đầu nhìn túi xách của mình, quả thật không tìm được di động của mình, thế này mới nhớ tới, lúc ra khỏi nhà sợ trời tối gió lạnh, cho nên đi vào trong phòng tìm cái áo khoác mỏng, tùy tay liền đem điện thoại di động trực tiếp đặt trên tủ đầu giường, lúc đi lại không chú ý, trực tiếp liền đóng cửa đi ra.
Có chút xin lỗi nhìn Lâm Lệ, nói: "Ta để quên ở trong nhà ."
Lâm Lệ tức giận nhìn cô, khoát tay áo, nói: "Quên đi, chạy bộ cũng có thể giúp mình tự rèn luyện thân thể." Nói xong, nhìn thực đơn trên bàn, hỏi: "Thế nào, có muốn ăn món gì không."
An Nhiên lắc đầu, trực tiếp đem thực đơn đặt qua một bên, nói: "Lúc mi tới, ta thật không biết ăn cái gì."
Lâm Lệ nhìn mắt cô, cũng không có nhiều lời, trực tiếp cầm lấy thực đơn chuẩn bị nhìn xem tối nay ăn cái gì, dù sao cô lúc trước cũng đã từng mang thai, tự nhiên cũng biết phản ứng nghiêm trọng khi mang thai, quả thật nhìn cái gì cũng không muốn ăn.
Tùy tiện gọi vài món ăn, kêu hai chén cơm tẻ, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.
Hôm nay coi như tốt, tuy rằng nhìn cũng không có bao nhiêu thèm ăn cùng mùi vị, nhưng cũng không đến mức buồn nôn muốn nôn, cho nên An Nhiên nói với chính mình cố gắng lúc này ăn thêm một chút, cho dù là không thích.
Ăn đến một nửa, Lâm Lệ đột nhiên nhớ tới cái gì, từ trong túi lấy ra một vật, chuyển qua đưa cho An Nhiên nói: "À, cái chìa khóa trả lại cho mi, ta đã tìm được nhà ở, thì ra công ty có cung cấp chỗ ở, tuần trước ta đã làm đơn xin, hôm qua vừa được duyệt, lại được nghỉ một ngày, nên đã trực tiếp đem mọi thứ đóng gói đến ký túc xá của công ty."
"Thật sự có ký túc xá?" An Nhiên nhìn Lâm Lệ, nội tâm không khỏi có chút hoài nghi.
Lâm Lệ tức giận mắt trắng nhìn cô, nói: "Đương nhiên là thật, mi cũng không nhìn xem công ty chúng ta là làm cái gì, làm xây dựng, bán chính là nhà ở, cũng không đến nỗi để cho nhân viên đi ngủ ở ngoài đường đi."
An Nhiên tức giận nhìn vào mắt Lâm Lệ, cũng không nói thêm cái gì, trực tiếp nhận chìa khóa trong tay Lâm Lệ.
"Cố An Nhiên."
Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng kêu, lắng nghe còn có thể nghe ra trong giọng nói người nọ mang theo phẫn nộ cùng khó chịu.
An Nhiên cùng Lâm Lệ đồng thời quay đầu, chỉ thấy cách hai người không xa, Lăng Lâm vẻ mặt tức giận nhìn các cô.
Bữa tối dưới ánh nến
An Nhiên cùng Lâm lệ đồng thời quay lại, thấy Lăng Lâm đang tức giận nhìn các cô cách chỗ đó không xa.
Lâm lệ quay đầu liếc nhìn An Nhiên, dò hỏi: "cô ta là ai a, mi quen?"
An Nhiên gật đầu, "đồng nghiệp cũ." Nhìn Lăng Lâm khẽ nhíu mày lại.
Lăng Lâm đi tới chỗ bọn họ, vẻ mặt nổi giận đùng đùng, đứng lại trước mặt An Nhiên, giọng điệu hung hăng nói: "Cố An Nhiên, là chị đúng không, là chị bảo anh Dịch Thừa làm thế đúng không!"
Lúc nà