Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3559 lượt.

m đó bụng An Nhiên vẫn không nhúc nhích, một chút cũng không có, đến ngày thứ hai, chờ lúc Tô Dịch Thừa ôm lấy mắt gấu mèo đi làm, trong bụng tiểu gia hỏa lập tức liền hoạt động, động tác thậm chí so với trước cũng phải lớn hơn rất nhiều.
Cho nên Tô Dịch Thừa kể từ khi lần đầu tiên máy thai sau một tuần lễ tiếp theo, liền không còn có cảm nhận được qua bé ở trong bụng An Nhiên có bất kỳ một điểm động tĩnh nào, khiến cho hắn đối với cái này vô cùng buồn bực, mỗi ngày buổi tối cũng đặt tay trên bụng của An Nhiên nói thật lâu, nhưng là tựa hồ cũng không có hiệu quả gì. Đối với chuyện này, An Nhiên cũng đặc biệt bất đắc dĩ.
An Nhiên mang theo nụ cười thỏa mãn mà hạnh phúc, tay nâng thắt lưng ở trên giường, ngáp một cái nhắm hai mắt lại.
Lúc Tô Dịch Thừa mở cửa tiến vào nhà, thím Trương đang trong phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, thấy Tô Dịch Thừa trở lại, có chút ngoài ý muốn: "Tiên sinh buổi trưa sao ngài lại trở về rồi!"
Tô Dịch Thừa đem cặp công văn thả vào trên quầy trước cửa, từ trong tủ giày cầm dép đi ra ngoài, một bên đổi giày một bên nói: "Xế chiều An Nhiên sẽ đi kiểm tra, tôi sẽ cùng đi với cô ấy."
Thím Trương lúc này mới hiểu rõ, thì ra là anh vì An Nhiên đi kiểm tra mà trở về, bà còn tưởng rằng gần đây trong khoảng thời gian này, anh công việc bận rộn như thế, sợ là không có thời gian cùng đi rồi, cười nói: "Tiên sinh đối với phu nhân thật tốt, thật làm cho người hâm mộ."
Tô Dịch Thừa đổi dép xong, đem cặp công văn cầm qua, chỉ là cười nói: "Vợ chồng không phải là như vậy sao." Biết đó là người sẽ đi theo mình cả đời, không sống chung tốt, vậy cuộc sống lâu dài về sau như thế nào, nếu như mỗi ngày cãi vã, lẫn nhau nhìn đối phương không vừa mắt, hai người còn có thể sống chung sao!
Thím Trương cười gật đầu lia lịa: "Dạ dạ dạ, tiên sinh nói rất đúng, vợ chồng nên như vậy, tương thân tương ái mới có thể đi qua cả đời."
Tô Dịch Thừa cười cười, chỉ hỏi: "An Nhiên đâu?"
"Phu nhân nói hơi mệt chút, trở về phòng nằm ngủ một lát." Thím Trương thành thật nói.
"Ừ, tôi vào xem cô ấy một chút." Tô Dịch Thừa gật đầu, vừa nói vừa đi vào phòng ngủ.
Mở cửa đi vào, chỉ thấy An Nhiên nằm nghiêng ở trên giường, một tay còn đặt ở trên bụng, khóe miệng mang theo nụ cười thản nhiên, khuôn mặt khi ngủ cũng mang theo nụ cười thỏa mãn.
Tô Dịch Thừa nhỏ giọng đem cặp công văn thả vào trên hộc tủ trong phòng, anh nhẹ giọng bước nhẹ nhàng đi về phía An Nhiên, khom người nửa ngồi trên mặt đất, cúi người hôn lên môi của cô.
An Nhiên ưm một tiếng, cũng không có tỉnh lại, nhìn cô, Tô Dịch Thừa cũng thỏa mãn cười, đưa tay đặt lên trên bụng đã nổi lên của cô, hôn nhẹ dán lên, sau đó cúi người hôn bụng của cô, nhỏ giọng dán lên bụng nói: "Bảo bối, ta là cha của con."
Thật ra thì công việc bận rộn cũng giảm bớt, tối hôm qua vì dành thời gian cho xế chiều hôm nay đi làm kiểm tra cùng An Nhiên, ở thư phòng cơ hồ là làm việc đến rạng sáng, bây giờ nhìn An Nhiên, thật đúng là có chút mệt mỏi.
Nhẹ nhàng buông cô ra, sau đó cởi áo khoác của mình, trực tiếp từ một bên giường khác leo lên giường, tay đem đầu của cô khẽ nâng lên một chút, sau đó cánh tay vòng qua cổ của cô, làm cho đầu của cô gối lên trên cánh tay của mình, sau đó cũng nghiêng người thật nằm ở phía sau lưng cô ôm thật chặt, hai người liền giống như đang ấp thìa, chặt chẽ dán vào nhau như thế. Một tay khác nắm bàn tay đang đặt trên bụng của cô, mười ngón tay cùng chung một chỗ, sau đó thả vào trên bụng. Lúc này mới từ từ nhắm mắt lại, chậm rãi ngủ.
Thím Trương nhìn đồng hồ treo tường, đã nhanh chóng qua một giờ chiều, cơm nấu đã xong hiện tại sắp nguội, hôm nay cảm giác ngủ nhiều hơn một chút. So sánh với lúc trước cũng đã muộn hơn một giờ cũng không thấy người đi ra."Có lẽ là hôm nay có người phụng bồi, cho nên mới ngủ đặc biệt tốt." Thím Trương nhỏ giọng nói thầm, khóe miệng mang theo nụ cười mập mờ.
Lại qua nửa giờ, cửa phòng vẫn như cũ đóng chặt, thủy chung không thấy người đi ra ngoài. Lúc này Thím Trương không thể đợi thêm được nữa, chuẩn bị đứng dậy đi qua gọi, mặc dù có chút ngại khi quấy rầy đến hai người trong phòng, nhưng mà xét thấy hai giờ chiều có hẹn với bác sĩ làm kiểm tra, hiện tại bà nếu không đi gọi người, đoán chừng sẽ bị trễ mất!
"Cốc, cốc, cốc. . . . . ."
Ngoài cửa có tiếng người gõ cửa, Tô Dịch Thừa ngủ không sâu lập tức mạnh mẽ mở mắt tỉnh lại, thấp giọng nói: "Chuyện gì?"
Ngoài cửa Thím Trương vội vàng nhắc nhở nói: "Tiên sinh, cơm đã làm xong, cũng nên nhanh một chút, để hai giờ rưỡi còn đi gặp bác sĩ làm kiểm tra."
Mà trong lúc này, An Nhiên vốn còn đang ngủ yên trong ngực của Tô Dịch Thừa cũng chậm rãi tỉnh lại, đôi mắt sương mù suy nghĩ thấy Tô Dịch Thừa khẽ sửng sốt, hơi có chút phản ứng không kịp anh làm sao lại ở trong phòng.
Thấy An Nhiên tỉnh lại, Tô Dịch Thừa cũng liền không có cố kỵ, chỉ nói: "Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ cùng An Nhiên lập tức đi ra ngoài."
Ngoài cửa Thím Trương nghe anh nói như vậy, liên tục nói tốt, sau đó chuyển sang việc khác đi chuẩn bị đem đồ ăn mới vừa c


Pair of Vintage Old School Fru