Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3486 lượt.
è nhẹ lên cái bụng đang mang thai của mình, nhẹ nói: "Chờ một chút có được hay không, đợi thêm một chút nữa cha sẽ trở lại rồi, lúc cha về chúng ta sẽ cùng ba ăn cơm, chúng ta đều thật lâu chưa có ăn cơm cùng với hắn rồi."
Cứ như vậy lại qua một giờ nữa, đợi tới lúc tám giờ cửa kia vẫn không có dấu hiệu bị mở ra, vốn là nụ cười trên mặt An Nhiên từ từ nhạt lại, từ từ thay thế bằng lo lắng cùng bất an.
Cầm lên điện thoại di động gọi điện cho Tô Dịch Thừa, điện thoại di động vang lên thật lâu cũng không có người nhấc máy.
An Nhiên không biết Tô Dịch Thừa đã xảy ra chuyện gì, chỉ là an ủi mình nói anh hẳn là còn đang bận rộn, có lẽ còn đang hội họp, tạm thời không thể nghe điện thoại để báo cho cô.
An ủi trong lòng như vậy lo lắng cũng ít đi một nửa, bởi vì xế chiều một mực ở trong phòng bếp cùng thím Trương bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, cho nên ngay cả điểm tâm cũng không có ăn, hiện tại bụng thật sự là đói bụng đến có chút khó chịu, bởi vì mang thai, An Nhiên cũng không dám quá xem nhẹ, đứng dậy đi vào trong phòng bếp rót cho mình một ly sữa tươi lót dạ. Sau đó một lần nữa ngồi vào trong phòng khách chờ Tô Dịch Thừa trở lại.
Chờ chờ mí mắt nhưng càng phát ra trầm trọng, từng chút từng chút có chút khó chống đỡ được , từ từ đóng lại, ý thức cũng bắt đầu trở nên có chút mông lung, thật sự có chút buồn ngủ, xế chiều cơ hồ nghiêm chỉnh ở phòng bếp, giấc ngủ trưa tất nhiên cũng không có ngủ.
Cứ như vậy ôm gối mơ mơ màng màng tựa vào trên ghế sa long mà ngủ.
An Nhiên cũng không biết ngủ bao lâu, lần nữa tỉnh lại trong phòng đèn vẫn sáng, trên quầy ba bữa ăn tối đã sớm lạnh như băng, ngay cả nến đỏ cũng đốt hơn phân nửa, cầm qua điện thoại di động nhìn một chút thời gian phía trên, đã mười giờ rưỡi rồi, nhưng mà Tô Dịch Thừa vẫn còn không có trở lại, một lần nữa nặng nề gọi qua, như cũ vẫn không có ai nghe máy.
An Nhiên lo lắng, nhưng không có biện pháp nào, giờ phút này cô có chút tự trách mình lại không hỏi số điện thoại phòng làm việc của anh cùng số điện thoại của thư ký Trịnh, nếu lúc tìm không được anh cũng có thể tìm thư ký Trịnh hỏi một chút tình huống. Thật ra thì chủ yếu là ban đầu anh làm quá tốt, cho dù bận rộn nữa, nhưng cũng chưa từng làm cho cô tìm không được người.
Gọi nhiều lần, cũng là không có ai nghe máy.
Có chút bất đắc dĩ đứng dậy, mang thức ăn đã nguội để vào lò vi song hâm lại, có lẽ chờ một chút anh trở về, có thể trực tiếp ăn nóng.
Mà giờ khắc này An Nhiên trừ lo lắng đã sớm không có cảm giác đói bụng rồi, ôm gối ngồi ở trên ghế sa lông trong phòng khách chờ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa, giống như sau một khác nữa cửa sẽ mở ra, sau đó Tô Dịch Thừa sẽ mỉm cười từ bên ngoài đi vào.
Chờ chờ, cũng không biết qua bao lâu, mí mắt lại bắt đầu càng ngày càng trầm trọng, cuối cùng chống không được khốn ý, liền như vậy mơ mơ màng màng nằm tựa vào trên ghế sa lông ngủ thiếp đi.
Trong giấc mộng An Nhiên chỉ cảm thấy một trận mê muội, sau đó mí mắt khẽ giật giật, sâu kín tỉnh lại, đang lúc mơ mơ màng màng chỉ nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Tô Dịch Thừa đang ở trước mắt của mình, mà giờ khắc này mình đang bị anh treo trên bầu trời ôm lấy thắt lưng.
"Dịch Thừa?" An Nhiên rù rì khẽ gọi, đưa tay nhẹ nhàng đi đến đụng vào mặt của anh, xác định không phải là của mình nằm mơ thấy, giờ phút này người đang ôm mình chính là Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa quay đầu, nhàn nhạt ôn hòa mỉm cười cùng cô, nhưng có chút xin lỗi nói: "Thật xin lỗi, anh về trễ." Ôm cô đi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đem cô đặt trên giường.
An Nhiên nhìn anh, có chút ủy khuất nói: "Bọn em chờ anh thật lâu, gọi điện thoại cho anh không ai nghe máy, em cũng không biết anh có phải xảy ra chuyện gì không, thật lo lắng."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cúi đầu hôn lên trán của cô, thấp lẩm bẩm nói: "Thật xin lỗi, tạm thời xảy ra chút chuyện, điện thoại di động cũng để ở trong phòng làm việc rồi, cho nên mới không có nhận được điện thoại của em, xin lỗi, để em lo lắng như vậy."
An Nhiên lắc đầu, khóe miệng mang theo mỉm cười thản nhiên, chỉ hỏi: "Chuyện xử lý tốt sao? Không có chuyện gì chứ?" Cô chỉ là lo lắng anh xảy ra chuyện gì mình không biết, hiện tại anh trở lại, biết anh không có chuyện gì rồi, cô cũng yên lòng.
Tô Dịch Thừa nhàn nhạt gật đầu với cô, nói: "Ừ, đều xử lý tốt, không có chuyện gì."
An Nhiên khẽ cười cười, đột nhiên nhớ tới cái gì, nửa chống người muốn ngồi dậy, hỏi: "Anh ăn tối chưa? Có phải quá bận rộn hay không?"
Tô Dịch Thừa cười cười, ấn lấy cô không để cho cô ngồi dậy, vừa nói: "Đừng, đừng lo lắng cho anh, anh sẽ tự mình chuẩn bị đồ ăn."
An Nhiên lắc đầu, sờ sờ bụng, cười khẽ le lưỡi nói: "Em cũng còn không có ăn, em cũng thật là đói."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, có chút không đồng ý nói: "Em đã trễ thế này còn không có ăn, em không biết mình hiện tại đang mang thai không? Sao có thể để đói bụng như vậy?"
An Nhiên bĩu môi nói: "Em chờ anh trở về nha, ai biết làm sao cũng đợi không được."
Khẽ thở dài một tiếng, Tô Dịch Thừa vuốt mặt của cô nói: "Em hiện tại