Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3484 lượt.
ông."
Thím Trương gật đầu, "Tốt, tôi chỉ nói không động tay."
Bởi vì An Nhiên động tác chậm, tay lại không quen việc, phải cẩn thận nhiều, cho nên rõ ràng còn cách buổi tối rất nhiều thời gian, An Nhiên lại bắt đầu công tác chuẩn bị thật sớm.
Thím Trương chịu trách nhiệm chân chạy, đi siêu thị đem nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị cho buổi tối mua đầy đủ hết.
Thím Trương thông cảm cô là phụ nữ có thai, sợ cô buổi trưa không ngủ đủ, đề nghị để cho bà làm chuẩn bị xong hết những nguyên liệu nấu ăn này, chờ một chút lúc cô tỉnh ngủ vừa lúc có thể trực tiếp làm.
Nhưng lại bị An Nhiên cố chấp cự tuyệt, cô thật muốn tự tay mình làm một bữa ăn tối, cho nên từ rửa rau xử lý nguyên liệu vân vân, mỗi một thứ cũng tự đích thân mình xử lý.
Ở dưới chỉ thị của thím Trương đem tất cả nguyên liệu nấu ăn xử lý tốt, sau đó lại dưới chỉ thị của Thím Trương mỗi một món ăn dưới sự chỉ dạy của thím Trương làm ra, lúc đợi tất cả đều làm xong, An Nhiên tự gắp một ngụm ăn, mùi vị không tính là vô cùng ngon, nhưng cũng coi như là tốt, tuyệt đối sẽ không khó để nuốt xuống, so sánh với đồ ăn lúc trước cô làm tốt hơn rất nhiều. Mà đợi lúc những thức ăn này tất cả đều làm xong, thời gian cũng đã hơn năm giờ, theo như dự tính của cô, Tô Dịch Thừa đại khái khoảng sáu giờ sẽ về đến nhà, như vậy đồ ăn kia sẽ còn ấm áp, vừa lúc ăn với cơm.
Coi như là bữa ăn tối dành cho hai người dưới ánh nến, An Nhiên để cho thím Trương tan việc sớm một chút, thím Trương nhìn ra tâm tư nhỏ của cô, mập mờ chớp mắt trêu cô, sau đó mang theo tiếng cười ra khỏi cửa đi về nhà.
Sau khi thím Trương đi, An Nhiên đem cây nến cùng giá cắm nến lúc trước Tô Dịch Thừa chuẩn bị cho lấy ra đặt ở trên quầy ba cất kỹ, còn dùng remote điều khiển ánh đèn bên trong nhà đến độ sáng vô cùng lãng mạn và mờ ảo. Thậm chí còn đặc biệt đi vào phòng ngủ cho thay cho mình một bộ quần áo bà bầu xinh đẹp, màu vàng nhạt, dài đến đầu gối, ở giữa có thiết kế đai lưng, ở phía sau còn làm một cái nơ bươm bướm, đơn giản lại hào phóng , rồi nhìn lại kiểu dáng, mặc cũng đặc biệt thoải mái.
Sau khi thay quần áo xong thì vào phòng rửa tay lau mặt của mình một chút, làm cho mình cả người nhìn qua có tinh thần một chút.
Nhìn mình trong gương, An Nhiên đột nhiên dừng lại động tác, sau đó buồn cười cười ra tiếng, thử nghĩ xem đều cảm thấy buồn cười, tay che ở lồng ngực của mình, lòng bàn tay rõ ràng có thể cảm nhận được tim đập của mình giờ phút này không ngừng gia tốc, thậm chí có chút khẩn trương, giống như cảm giác ở cùng người mà mình yêu thích, hai người lần đầu tiên dắt tay, hai người lần đầu tiên ôm nhau, hai người lần đầu tiên hôn môi, tim đập không ngừng gia tốc, khẩn trương, rồi lại có chút kích động, loại cảm giác này, cô lúc ban đầu cùng Mạc Phi yêu thương nhau đều đã trải qua, khi đó còn đơn thuần là bị cảm giác rung động này hù dọa sợ, có chút bối rối lôi kéo Lâm lệ hỏi cô nói mình có phải bị bệnh hay không, còn bị Lâm lệ rất không khách khí cười nhạo một phen, nói cô không phải là bị bệnh, chẳng qua là bị bệnh tương tư thôi. Thậm chí còn còn giống như cái loa trở lại phòng ngủ cổ động tuyên truyền, sau đó không có mấy ngày toàn bộ cả lớp tất cả đều biết cô cùng Mạc Phi đang yêu nhau, chỉ là hiện tại lần nữa quay đầu người đã không phải là Mạc Phi.
Một cái tay khác đặt lên bụng tròn của mình, thấp giọng nhẹ lẩm bẩm nói: "Bảo bối, các con nói mẹ có phải vô dụng hay không, ba chỉ là đồng ý về sớm ăn bữa cơm tối cùng các con và mẹ thôi, mẹ lại cao hứng giống như đứa bé vậy, thật sự là rất không có tiền đồ có đúng không?"
Cũng không biết là có phải là thật sự có cảm ứng, lúc An Nhiên cảm khái như vậy hai tiểu tử trong bụng thế nhưng đáp lại một cái.
An Nhiên có chút cảm động, lấy tay theo chỗ chuyển động sờ sờ, buồn cười nói: "Các con cũng cảm thấy như vậy sao? Nhưng mà không có biện pháp, mẹ đã có mấy ngày không nhìn thấy cha của các con rồi, thật rất nhớ hắn, các con cũng nhớ hắn, có đúng hay không?"
Giống như là thật nghe hiểu lời nói của An Nhiên, đợi sau khi An Nhiên nói xong, bụng lại bị đá hai cái, lực đạo so với mấy lần trước cũng mạnh hơn rất nhiều, làm cho người ta có thể vô cùng rõ ràng cảm giác được. An Nhiên ha ha cười, vẻ mặt hạnh phúc cùng thỏa mãn.
Máy thai như vậy có lẽ chẳng qua là trùng hợp, nhưng mà trùng hợp như vậy khiến cho An Nhiên đặc biệt vui vẻ, ngân nga nhẹ một bài hát nhỏ ngồi vào một bên trên ghế sa lon trong phòng khách chờ Tô Dịch Thừa trở lại, lúc nhàm chán lấy tay sờ sờ bụng cùng bảo bối trong bụng của cô cùng trò chuyện. Thời gian từng chút từng chút trôi qua, sắc trời bên ngoài tối vô cùng nhanh, đã hơn sáu giờ Tô Dịch Thừa vẫn chưa trở về.
An Nhiên nghĩ thầm anh hẳn là chưa hết việc, cũng không có gọi điện thoại cho anh, chỉ là như cũ ngồi ở trong phòng khách chờ, hoặc là xem tạp chí, hoặc là xem TV một chút.
Lại qua hơn một giờ nữa, lúc bảy giờ tối Tô Dịch Thừa vẫn không có trở lại, mà bụng An Nhiên vào lúc này có chút đói, kháng nghị càu nhàu kêu lên tiếng. Cong lên miệng, khẽ nhăn nhíu đầu mày, đưa tay vỗ nh