Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3510 lượt.
hì đột nhiên Tô Dịch Thừa ngẩng mạnh đầu lên, nhìn chằm chằm An Nhiên, giống như là bị tập kích rất mạnh. Mà An Nhiên thì mỉm cười, không nói chuyện, chỉ là chân mày cười vô cùng đẹp mắt.
Nhiếp ảnh gia cùng chuyên gia ánh sáng ở đây không biết xảy ra chuyện gì, rốt cuộc không nhịn được hỏi: "sao, sao vậy?"
Chỉ thấy Tô Dịch Thừa nói thầm, cũng không biết nói gì, sau đó áp lỗ tai mình vào bụng to của An Nhiên, tay còn kề sát bụng cô, như đang cảm nhận cái gì, miệng không ngừng nói: "bảo bối, ta là cha con, nào nói chuyện với cha một chút …."
Thế này mọi người có mặt mới biết thì ra là lúc này bụng An Nhiên thai có đạp rồi, mà Tô Dịch Thừa phản ứng như thế là vì kích động sau khi cảm nhận được thai đạp.
Nhìn lại An Nhiên vẫn như vừa rồi, tay vỗ về đầu Tô Dịch Thừa, khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc cùng thỏa mãn.
Nhiếp ảnh gia đột nhiên phát hiện hình ảnh này còn ấm áp tự nhiên hơn bất kỳ cái nào khác, liền cầm máy ảnh tách tách chụp liên tục vài bức.
Chờ Đêm
Tần Vân bởi vì theo mười đoàn tham gia hoạt động khảo sát mà mấy ngày gần đây vẫn không thể dành thời gian đi thăm An Nhiên, nhưng mà mỗi ngày vẫn có gọi điện thoại tới hỏi thăm An Nhiên một chút tình huống. Mà Lâm Tiểu Phân đã chính thức về hưu rồi, không có chuyện gì sẽ nấu chút ít canh chuẩn bị chút ít đồ ăn đem tới cho An Nhiên. Kể từ sau khi thân thế của An Nhiên hoàn toàn nói ra, Lâm Tiểu Phân cả người nhìn qua cũng nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn.
Về chuyện Đồng Văn Hải cô cũng không hỏi qua với Tô Dịch Thừa, mà Tô Dịch Thừa cũng chưa từng nói với cô, nhưng mà cô đọc ở trên báo thấy nói là cũng xử phạt nghiêm trọng, dừng tất cả công việc trên tay, về xử phạt có hợp lý hay không hợp lý hoặc là ông ta tìm người khác thông qua quan hệ cụ thể cô cũng không biết, cũng không muốn biết.
Ngồi trong thư phòng, An Nhiên tiện tay mở ra tờ báo kiến trúc mình mới mua, mấy tháng không có tiếp xúc những đồ này, cảm giác đều biến thành mới lạ. Lần trước lúc Tiêu Ứng Thiên nói với cô để cho cô hỗ trợ tham dự một hạng mục, không phải là không có động tâm, chỉ là suy nghĩ đến đứa nhỏ, mặt khác cô cũng không muốn để cho Tô Dịch Thừa đang bận công việc đồng thời còn muốn lo lắng cho cô, cho nên mới vừa rồi Tiêu Ứng Thiên gọi điện thoại tới đây hỏi cô kết quả suy nghĩ thì cô trực tiếp cự tuyệt.
Bất quá cô cũng đề cử Trần Trừng với Tiêu Ứng Thiên, cô vẫn cảm thấy Trần Trừng rất có thiên phú, đối với phương diện thiết kế đặc biệt có tài, chỉ là hiện tại cô ta còn quá trẻ, không có kinh nghiệm, chỉ cần cho cô ta không gian cùng thời gian tới rèn luyện, cô ta tuyệt đối sẽ mang đến ngạc nhiên không thể tưởng tượng nổi cho mọi người.
Tay có chút lưu luyến qua lại vuốt ve ở trên giấy kia, xem một chút trong hiệp nghị tay, rồi lại nhìn cái bụng tròn vo của mình, thử nghĩ xem đều cảm thấy kỳ diệu, lúc này mới bao lâu, đúng như lúc Tô Dịch Thừa nói như vậy, duyên phận thật sự là một chuyện bất khả tư nghị.
Đột nhiên có chút nhớ nhung đem tờ giấy hôn thú của hai người lấy ra xem một chút, cô đến bây giờ còn nhớ rõ ban đầu, lúc mình nhìn thấy tờ giấy hôn thú trên đó có tên của anh thì rất kinh ngạc, cô hoàn toàn không nghĩ tới mình lúc ấy còn nhận lầm người. Bất quá cũng nhờ sơ sót nhận thức đó, mới có thể làm cho cô hiện tại cảm thấy hạnh phúc như thế .
Từ tận cùng bên trong ngăn kéo đem hai bản màu đỏ chót giấy hôn thú kia lấy ra, mở ra nhìn thấy trên giấy hôn thú ảnh chụp chung của hai người xa cách, An Nhiên không khỏi cười ra tiếng."Ha ha."
Nhìn lại thời gian ngày ký, đột nhiên mới giật mình thời gian trôi qua thực mau, thì ra là bất tri bất giác đã qua nửa năm.
"Thì ra là, chúng ta đã kết hôn được nửa năm rồi." An Nhiên vuốt ve hình hai người trên mặt giấy hôn thú, cúi đầu lẩm bẩm nói.
Nhìn hình phía trên kia, ngược lại càng ngày càng tưởng niệm.
Sau Quốc khánh Tô Dịch Thừa tựa hồ bận rộn hơn, mỗi ngày đi sớm về trễ dường như cũng trở thành thái độ bình thường của cuộc sống, mỗi ngày cuộc sống hai người ở cùng một mái nhà, mà An Nhiên thì có loại ảo giác như đã thật lâu rồi chưa từng thấy qua anh, mỗi sáng sớm lúc tỉnh lại Tô Dịch Thừa đã không thấy, mỗi ngày buổi tối lúc ngủ anh vẫn chưa về, kể từ đó, cô luôn lệch khỏi thời gian của anh, nếu không phải Tô Dịch Thừa mỗi sáng sớm cũng sẽ thay cô làm bữa ăn sáng rồi mới đi làm, An Nhiên thật là không biết đêm trước anh có về nhà không.
Lấy điện thoại ra kiếm số của anh, lúc này vừa định gọi điện thoại cho anh, rồi lại sợ mình quấy rầy đến công việc của anh, trực tiếp đổi thành gởi nhắn tin.
Tin ngắn gửi đi ra ngoài không tới một phút đồng hồ, Tô Dịch Thừa liền gọi điện thoại về.
Nhìn phía trên kia lóe ra biểu thị cuộc gọi tới, khóe miệng An Nhiên không tự chủ cười cong lên .
Đưa tay trực tiếp nhấn nút nghe, "Alô." Thanh âm điềm điềm nhu nhu, ngay chính cô cũng không có phát hiện trong giọng nói của mình hiện tại mang theo nồng đậm mùi vị làm nũng .
"Nhớ anh không?" Tô Dịch Thừa than