Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3470 lượt.
à anh giải thích rõ ràng, nếu để tôi biết anh lừa gạt An tử nhà chúng tôi, dám bắt nạt cô ấy, mặc kệ anh là thị trưởng hay bí thư, tôi nhất định sẽ không tha cho anh!"
Tô Dịch Thừa chỉ cười gật đầu, "được."
"Mi đi nhanh lên đi, làm đã chẳng tốt còn ngày nào cũng xin nghỉ, cẩn thận bị sa thải!" An Nhiên chế nhạo cô nói.
"Mi không có lương tâm." Lâm Lệ liếc trắng cô, sau đó khoát tay: "đi đây đi đây, không nhìn vợ chồng hai người ân ái đến phát ngán nữa."
An Nhiên cũng không thèm để ý, nói vọng với bóng lưng cô ấy, bảo đi đường cẩn thận, sau đó tiếp tục ăn bữa sáng của mình, vừa rồi không đói, nhưng bây giờ vì có đảm bảo của Tô Dịch Thừa, vậy mà lại có hứng ăn rồi.
Tô Dịch Thừa lễ độ đưa Lâm Lệ tới cửa.
Vào lúc chuẩn bị rời đi, Lâm Lệ quay đầu nhìn anh nghiêm túc nói: "tôi đã tìm người giám định những bức ảnh kia, không phải là cắt ghép, hẳn là thật đi, hôm qua anh thực sự ôm người đàn bà kia vào khách sạn, đúng không!"
Tô Dịch Thừa thản nhiên nhìn cô, gật đầu: "ảnh là thật, nhưng người trong đoạn phim không phải là tôi."
"Tôi cũng không muốn hỏi anh lý do, An Nhiên tin tưởng anh, hi vọng anh đừng phụ sự tín nhiệm của An Nhiên dành cho anh." Lâm Lệ cảnh cáo.
Tô Dịch Thừa gật đầu: "tôi cam đoan." Anh đã hiểu vì sao trước đây An Nhiên lại quan tâm chuyện Lâm Lệ như vậy, mấy lần vì Lâm Lệ mà tâm trạng không tốt, bây giờ nhìn Lâm Lệ, anh cũng đã hiểu, vì Lâm Lệ cũng đối với cô như thế, hai người đều coi chuyện của đối phương như chuyện của mình.
Lâm Lệ không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, xoay người rời đi.
Tô Dịch Thừa đóng cửa đi vào, An Nhiên vẫn ngồi ở trên ghế sô pha ăn bữa sáng.
Tiến lên ngồi xuống đối diện cô, chà lau nước sốt dính trên khóe miệng cô, sủng nịnh sờ sờ đầu cô. Vừa định nói gì, điện thoại trong túi áo vang lên, là thư ký Trịnh gọi tới, nói đã tuyên bố ra bên ngoài, chính quyền tỏ ý sẽ truy xét đến cùng chuyện này, mà đoạn video và ảnh chụp trên mạng đã bị gỡ xuống rồi.
Cúp máy rồi lại ngồi xuống trước mặt An Nhiên, lúc này An Nhiên đã ăn sáng xong.
Tô Dịch Thừa nhìn cô mở miệng nói: "đoạn video kia là giả, người bên trong không phải là anh."
An Nhiên gật đầu, "ừ." Anh nói, cô sẽ tin, đây không chỉ là tin tưởng anh, còn là tin tưởng mình.
"Nhưng tấm ảnh kia là thật, tối hôm qua quả thật anh đã ôm Lăng Nhiễm vào khách sạn kia." Tô Dịch Thừa nhìn vào mắt An Nhiên, thản nhiên nói.
Lý do
"Nhưng tấm ảnh kia là thật, tối hôm qua quả thật anh đã ôm Lăng Nhiễm vào khách sạn kia." Tô Dịch Thừa nhìn vào mắt An Nhiên, thản nhiên nói.
An Nhiên nhìn chằm chằm anh, không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nghe anh nói tiếp.
Tô Dịch Thừa đứng lên, đi đến bên cạnh cô, cầm tay cô, nắm chặt trong lòng bàn tay, chậm rãi kể lại toàn bộ chuyện tối hôm qua cho An Nhiên.
Thì ra là hôm qua trước lúc chuẩn bị tan tầm thì bị bí thư Trương gọi vào phòng làm việc, lúc Tô Dịch Thừa vừa từ phòng làm việc của bí thư Trương đi ra về phòng mình thì không biết là Lăng Nhiễm tới từ lúc nào, nhìn anh cười như có như không.
Thư ký Trịnh sửng sốt, hiển nhiên là không ngờ tới Tô Dịch Thừa sẽ nói thẳng trước mặt Lăng Nhiễm như thế, mà Lăng Nhiễm đằng trước cũng dừng bước, sắc mặt xanh mét, dù ai nghe thấy thế cũng đều không vui.
Tô Dịch Thừa cũng không để ý tới phản ứng của bọn họ, liền cầm cặp đi thẳng ra cửa.
Lúc đi ra đã hơn tám giờ tối, vì tối nay hẹn với An Nhiên, nên Tô Dịch Thừa đi vô cùng vội vàng, bước nhanh vào bãi đỗ xe của tòa thị chính.
Lăng Nhiễm phía sau đi giầy cao gót gần 10cm, cố sức chạy đuổi theo, lôi kéo Tô Dịch Thừa, nói: "Tô Dịch Thừa, vừa rồi anh có ý gì! em không đáng được anh chào đón sao?"
Tô Dịch Thừa khẽ nhíu nhíu mày, lạnh lùng gạt tay cô ta ra, khuôn mặt không có biểu cảm gì nhìn cô ta, giọng nói cũng không ấm hơn bao nhiêu, nói: "Cô nghĩ sao? Lời tôi vừa nói còn chưa đủ rõ ràng sao?"
Vẻ mặt Lăng Nhiễm bi thương, nhìn anh không ngừng lắc đầu, ủy khuất nói: "vì sao nhất định phải đối xử với em như thế, rõ ràng trước kia chúng ta sống rất tốt!"
Không hề vì vẻ mặt ủy khuất của cô ta mà sinh lòng thương tiếc, Tô Dịch Thừa chỉ lạnh lùng mở miệng nói: "cô cũng biết đó là trước kia, nếu là chuyện đã qua, còn liên tục dây dưa như vậy còn có tác dụng gì." Anh chưa bao giờ là một người sẽ lưu luyến quá khứ.
Lăng Nhiễm lắc đầu, tiến lên như muốn nắm tay anh, nhưng bị anh nghiêng người tránh ra, nước mắt như sợi dây trân châu bị đứt, nhìn Tô dịch Thừa như không khống chế được từng giọt từng giọt rơi xuống, nói: "tại sao không chịu cho em một cơ hội, vì em sai một lần mà nhất định phải phán em tử hình sao, Tô Dịch Thừa, anh thật độc ác, thậm chí anh còn không cho em một cơ hội kháng án, anh đối với em như vậy có phải là quá tàn nhẫn không!"
Tô Dịch Thừa xoay người rời đi, thật sự là không muốn tiếp tục nói về đề tài vô nghĩa này với cô ta, đề tài này đã kết thúc từ bảy năm trước, bây giờ nhắc lại chuyện xưa, anh không có nhiều thời gian như vậy.
"Tô Dịch Thừa,