Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3501 lượt.

trong đại sảnh nói to lên, căng thẳng hỏi có phải là anh muốn bỏ lại cô ta không.
Tô Dịch Thừa giải thích, nói chỉ muốn ra ngoài gọi cuộc điện thoại.
Nhưng mà Lăng Nhiễm không nghe, tâm tình kích động lên, vừa gọi vừa trách mắng: "Tô Dịch Thừa, em biến thành như bây giờ anh muốn mặc kệ em ở chỗ này phải không! Đừng quên, là xe anh tông vào em, chẳng lẽ anh muốn rũ bỏ trách nhiệm hả!"
Mặc dù giờ là nửa đêm, nhưng mà trong đại sảnh truyền dịch còn lác đác vài người, vốn là vào lúc mọi người truyền dịch đang buồn ngủ, lúc đó Lăng Nhiễm khiến bọn họ tỉnh cả ngủ. Mọi người ào ào nhìn về phía này, trong đó còn có một bác trung niên nhìn Tô Dịch Thừa trách cứ: "chàng trai, cậu tệ quá rồi, va vào người, người ta còn chưa truy cứu trách nhiệm của cậu là tốt lắm rồi, cậu còn đưa người ta đi khám, làm người phải có đạo đức, cậu thế này quá vào vô đạo đức rồi!"
Mấy người khác cũng ào ào đồng ý, thậm chí còn có người đặc biệt giám sát Tô Dịch Thừa, nói là thay Lăng Nhiễm trông chừng người gây họa này, đừng cho anh trốn thoát.
Tô Dịch Thừa thật là có miệng mà khó giải thích, chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh, ngồi cùng Lăng Nhiễm đến khi truyền xong. (VL: ôi, tức quá, tức quá đi!!!!)
Phim chụp X-quang cho thấy trán Lăng Nhiễm chỉ hơi trầy xước, không hề bị chấn động não gì đó, ngoài ra, vết thương ở chân cũng chỉ là bị trật khớp, không hề động đến gân cốt. Nhưng Lăng Nhiễm vẫn vỗ đầu nói mình đau đầu dữ dội, thế này bác sĩ cũng đành chịu cười cười, nói máy móc sẽ không lừa người.
Tô Dịch Thừa liếc nhìn Lăng Nhiễm, quay đầu nói với bác sĩ trực ban kia: "bác sĩ, anh sắp xếp cho cô ta nằm viện đi." Thật sự là anh không có thời gian dông dài với Lăng Nhiễm, cô ta thực sự đau đầu khó chịu thì cứ ở lại viện đi, dù sao đã có bác sĩ và y tá.
Bác sĩ trực ban nhìn anh một cái, lại liếc nhìn Lăng Nhiễm, khuyên: "theo tình hình của cô ấy thì không căn bản không cần nằm viện, với lại số giường bệnh của bệnh viện hiện nay rất eo hẹp, nhiều bệnh nhân đến giờ còn chưa có chỗ nằm, trực tiếp ở trên hành lang, nếu mà anh chị khăng khăng muốn ở lại bệnh viện cho yên tâm thì tôi có thể bố trí một giường cho cô trong hành lang."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa không nói chuyện, chỉ quay đầu liếc nhìn Lăng Nhiễm, thấy khóe miệng Lăng Nhiễm co rúm lại, nói: "không cần, có lẽ sáng mai sẽ hết đau, tôi vẫn là về nhà đi."
Tô Dịch Thừa không phát biểu bất cứ ý kiến gì, chỉ cầm lấy đơn thuốc từ tay bác sĩ sau đó đi lấy thuốc cho cô ta.
Khi trở về, Lăng Nhiễm vẫn nói mình rất đau chân, thật sự không đi được.
Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, cuối cùng vẫn ôm thắt lưng cô ta, ra khỏi bệnh viện.
Ngồi ở trong xe, Tô Dịch Thừa quay đầu xe đưa Lăng Nhiễm về, đột nhiên nghe thấy Lăng Nhiễm mở miệng nói mình đã không còn ở đó, đã dọn đi rồi.
Tô Dịch Thừa nhìn cô ta, không hề hỏi nhiều, chỉ hỏi địa chỉ hiện tại của cô ta.
Lăng Nhiễm thuận miệng nói một địa chỉ, đến khi lái xe đến chỗ kia, Tô Dịch Thừa mới phát hiện thì ra chỗ mà cô ta nói là một khách sạn nhỏ, nhíu mày, quay đầu nhìn cô ta một cái.
Ánh mắt Lăng Nhiễm chợt lóe lên, chỉ nói: "đừng nhìn em như vậy, chỗ em ở trước đây là cha me ngầm mua cho em, bây giờ ông ấy mất chức rồi, em còn có thể quay về sao? sớm đã bị niêm phong rồi, bây giờ một nhà ba người bọn em chỉ có thể chen vào khách sạn nhỏ này."
Tô Dịch Thừa cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường, chẳng qua là hiện tại anh đã chẳng quan tâm nhiều, bây giờ điều anh muốn nhất là nhanh về tìm An Nhiên. Không nói thêm gì nữa, liền xuống xe mở cửa, ôm Lăng Nhiễm đi về phía khách sạn.
Khi lên cầu thang, Lăng Nhiễm cố ý thổi khí vào tai anh, nói buổi tối cô ta ở một mình sẽ sợ, ngụ ý rất rõ ràng. Cái tay cũng bắt đầu không an phận di chuyển trên lồng ngực anh.
Trên hành lang, Tô Dịch Thừa liền bước, lạnh nhạt nhìn cô ta một cái, giọng nói cực kỳ rét lạnh: "Lăng Nhiễm, cô có tin không tôi sẽ vứt cô ở đây."
Nghe vậy lúc này Lăng Nhiễm mới bĩu môi, không dám lộn xộn nữa.
Đưa cô ta đến cửa phòng khách sạn, Tô Dịch Thừa không hề đi vào, thậm chí không quay đầu lại liền chạy như bay xuống tầng. Không thèm để ý tới tiếng gọi của Lăng Nhiễm phía sau.
Đến khi lên xe tìm được cái điện thoại bị mình vứt sang bên cạnh, vừa định gọi cho An Nhiên thì thấy thời gian muộn quá, cuối cùng lại thôi, tiếp đó không chậm trễ thêm phút nào nữa, liền khởi động xe quay về nhà, lần này xe của Tô thị trưởng luôn tuân thủ luật lệ giao thông đã vượt tốc độ.
Tô Dịch Thừa kể lại toàn bộ truyện tối qua cho An Nhiên, sau đó lẳng lặng ôm cô, rất lâu không nói gì.
An Nhiên vẫn giữ tư thế tựa vào ngực anh như vừa rồi, một lúc lâu, mới nhàn nhạt mở miệng, nói: "em tin anh."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nở nụ cười nhàn nhạt, dùng lực ôm cô chặt hơn không ít.
Lại ôm nhau thêm một lát, An Nhiên mới chui ra khỏi ngực anh, nhìn anh lo lắng hỏi: "chuyện lần này ầm ĩ thế này, có ảnh hưởng gì đến anh không!"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, đưa tay sờ sờ mặt cô, chỉ nói: "không cần lo lắng, anh có thể xử lý."
An Nhiên khẽ thở dài, lắc


Ring ring