Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3469 lượt.
đầu nói: "anh nói cái video và bức ảnh này có phải là do Lăng Nhiễm đăng lên không?" Nghe anh nói như vậy, hình như là mọi chuyện đều bị Lăng Nhiễm tính kế, khi đó đi khách sạn đó, lại vừa vặn bị chụp ảnh, hơn nữa góc độ tấm nào cũng chuẩn xác như vậy, cứ như là trước đó bọn họ đã đo đạc rồi vậy.
"Trừ cô ta, anh không nghĩ ra còn ai vào đây." Có lẽ từ khi cô ta đến tìm anh nhờ giúp cha cô ta, cô ta đã tính toán tất cả, tối hôm qua cố tình tìm anh, vì chuyện hôm trước thư ký Trịnh căn bản không đề phòng cô ta, để cô ta đi thẳng vào văn phòng, tiếp đó cố tình nói với anh những chuyện kia, thậm chí còn cố ý lao vào xe anh, rõ ràng chỉ bị trầy da nhưng lại cố ý ra vẻ như bị hôn mê bất tỉnh, tạo ra mọi điều kiện khiến anh phải ôm cô ta đi vào khách sạn, tiếp đó đã có người sớm được sắp xếp nhắm ngay góc chuẩn để chụp ảnh.
"Nhưng mà đoạn phim như vậy, truyền ra thế cũng không tốt cho cô ta." Dù sao cũng là phụ nữ, truyền ra đoạn phim như thế, sau này sao còn có thể ra ngoài gặp người a, cô thật không nghĩ ra, vì sao Lăng Nhiễm có thể làm ra được chuyện này, đến danh tiếng cũng không cần, vì trả thù? Vậy thì cứ coi như là trả thù thành công thì sao, chẳng lẽ cô ta không biết điều mình mất đi còn nhiều hơn so với cái được sao?
Tô Dịch Thừa đưa tay vuốt vuốt tóc cô, cười cười nói: "được rồi, đừng nghĩ nữa, anh sẽ giải quyết chuyện này, chỉ là thời gian này em đừng đi ra ngoài, bên ngoài hẳn là có nhiều phóng viên truyền thông gì đó đang săn tin."
An Nhiên gật đầu, "vâng, em biết rồi." Nói rồi lại tựa vào ngực anh, hai người cứ lẳng lặng ngồi ôm nhau như vậy.
Hôm nay Tô Dịch Thừa không đến văn phòng nữa, mà trực tiếp liên lạc điện thoại với thư ký Trịnh. Thư ký Trịnh nói hôm nay cậu ta đã nhận trên trăm cuộc điện thoại, tất cả đều là về đoạn video và bức ảnh trên mạng kia. Mặc dù sáng sớm, bài viết này đã bị bọn họ gỡ xuống kịp thời rồi, nhưng mà ngay từ trước khi gỡ xuống bài viết này bị hơn vạn người tải xuống rồi, bây giờ gần như toàn bộ Giang Thành đang thảo luận về chuyện của vị thị trưởng tốt đẹp này của Giang Thành, mà bây giờ không chỉ có bình luận trên diễn đàn, mà còn được phát thẳng lên trang nhất tìm kiếm trên mạng, cứ như thế, chuyện này nhanh chóng lan rộng ra cả nước.
Có một số người còn lùng sục tìm ra người phụ nữ trong video chính là Lăng Nhiễm, không chỉ điều tra rành mạch thân phận bối cảnh của Lăng Nhiễm, thậm chí chuyện của của Tô Dịch Thừa và Lăng Nhiễm mấy năm trước cũng bị đào bới triệt để, chuyện này phát tán quá nhanh chóng khiến người ta không kịp trở tay.
Chuyện này bùng liên, khiến cả Giang Thành thậm chí cả Trung Quốc đều xôn xao, tấm ảnh trên mạng bị phát tán một cách điên cuồng, ngày càng xuất hiện nhiều lời chửi rủa kích động, có người xem náo nhiệt, còn có người đứng ở góc độ bề trên mà lên án, có thể nói là đầy đủ thái độ cần gì có nấy.
Mà bên phía chính quyền thì trước tiên tuyên bố rằng người trong đoạn phim tuyệt đối không phải là Tô Dịch Thừa, mặt khác đặc biệt làm rõ rằng chuyện này đã chuyển sang cục công an, thị ủy nhất định sẽ tra xét đến cùng chuyện này.
Ngoài ra bí thư Trương đặc biệt gọi cho Tô Dịch Thừa, đầu tiên là khiển trách anh không chú ý vấn đề tác phong cuộc sống, bên cạnh đó còn thông báo cho anh trước khi điều tra rõ ràng chuyện này, phải đình chỉ mọi công tác trên tay anh.
Tô Dịch Thừa không có ý kiến, nhưng mà nhấn mạnh rằng người trên đó không phải là mình.
An Nhiên đứng ở cửa sổ, cau mày nhìn ra xa xuống tầng dưới, rõ ràng có thể nghe thấy xe đài truyền hình, các phóng viên mai phục ở dưới cửa tiểu khu, là chờ bọn họ ra ngoài rồi ùa lên yêu cầu bọn họ phát biểu ý kiến và thái độ đối với chuyện này.
Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, còn chưa xoay người, đã lọt vào cái ôm quen thuộc. Hơi thở ấm áp kia phả vào tai cô, hỏi: "nhìn cái gì?"
Cả người thả lỏng tựa vào trong ngực anh, khẽ cười nói: "nhìn những người có nhiệm vụ canh giữ dưới tầng nhà chúng ta một chút."
"Mấy ngày nữa chuyện này hết nóng, bọn họ cũng sẽ giải tán." Tô Dịch Thừa thản nhiên nói.
An Nhiên gật đầu, chỉ nói: "chẳng qua là bất tiện cho thím Trương rồi, hằng ngày bà ấy đều phải đi đi lại lại, luôn bị hỏi này hỏi nọ."
"Ừ." Tô Dịch Thừa gật đầu đáp lại: "thím Trương ——"
Lúc này mới mở miệng nói gì, thì điện thoại trong túi áo đột nhiên vang lên, buông An Nhiên ra, đưa tay lấy di động ra, số gọi tới trên màn hình là ‘nhà’, là bên đại viện gọi tới.
"Hẳn là mẹ gọi điện thoại tới." Liếc nhìn An Nhiên, Tô Dịch Thừa liền nhận điện.
"A lô."
"Ai." Tần Vân ở bên kia điện thoại nặng nề thở dài một tiếng, sau đó nói: "a Thừa, con về nhà ngay, ông nội và cha con có việc muốn hỏi con."
"Được." Tô Dịch Thừa liền đồng ý, thật ra thì khi nhìn thấy số điện thoại gọi tới anh cũng đã biết được nội dung cuộc điện thoại này rồi.
Gia pháp
Đưa An Nhiên theo, Tô Dịch Thừa phải đổi xe mới tránh được tai mắt những phóng viên kia rời khỏi tiểu khu.
Khi An Nhiên và Tô Dịch Thừa lái