Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3453 lượt.
ng mắt cô ấy đã không còn có tôi nữa."
Mặc dù không chỉ đích danh, nhưng mà Tô Dịch Thừa biết cô ấy mà anh ta nói chính là Lăng nhiễm.
"Có lẽ cậu không biết, trước khi hai người qua lại, tôi từng bày tỏ với cô ấy, nhưng mà bị cô ấy từ chối, rất thẳng thắn, không quan tâm đến cảm nhận của tôi, cô ấy nói cô ấy thích cậu, sẽ thích cả đời." Nói xong, Chu Hàn thấp giọng cười: "Thật ra thì vào thời khắc bị cô ấy từ chối, tôi rất tức giận, tức giận tại sao rõ ràng mình không kém cậu cái gì, nhưng cô ấy lại không nhìn thấy tôi tốt, thậm chí lúc ấy tôi còn ấu trĩ đến nỗi muốn đi tìm cậu đánh một trận, nhưng mà khi đi đến cửa nhà cậu tôi dừng bước, vì tôi không muốn mất đi người bạn này, không muốn mất đi người anh em này." Chu Hàn nói như vậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tô Dịch Thừa đối diện.
Tô Dịch Thừa cũng nhìn lại anh ta, không hề tránh né.
Lúc này cà phê được đưa tới: "tiên sinh, cà phê của ngài." Nữ phục vụ sinh mỉm cười đặt cà phê trước mặt Chu Hàn, sau đó lại mỉm cười lui xuống.
Chu Hàn thu lại ánh mắt, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng nhìn có phần cay đắng. Cầm cái thìa nhỏ nhẹ nhàng khuấy khuấy chất lỏng màu đen, sau đó cũng không cho thêm đường hay sữa, mà bưng lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, chất lỏng đắng chát chảy xuống cổ họng anh, đi vào trong dạ dày. Mà mặt anh chưa hề thay đổi, không hề vì cà phê đắng mà nhăn lại.
"Sau đó khi các cậu ở cùng nhau, mặc dù ghen tị và không cam lòng, nhưng tôi vẫn chúc phúc cho hai người, mặc dù không chiếm được cô ấy, nhưng mà biết cậu là một người dù có tùy tiện cũng sẽ giữ gìn cả đời, biết cậu cầm tay cô ấy liền sẽ không bao giờ để cô ấy chịu uất ức." Nói xong Chu Hàn ngừng lại, im lặng một lát, lại mở miệng tiếp tục nói: "tôi nghĩ các cậu sẽ rất hạnh phúc, sẽ cùng nhau đi rất xa, lại không ngờ rằng có một đêm mưa cô ấy khóc lóc tìm đến tôi …"
Từ đầu đến cuối Tô Dịch Thừa không hề nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ly cà phê.
"Chúng tôi làm sai rồi, đã sai lại càng sai, tôi không muốn, nhưng mà không khống chế được mình. Cuối cùng thậm chí vì vậy một tình yêu nực cười này mà phản bội bạn bè anh em tốt nhất của mình, khi đó tôi tưởng rằng bản thân sẽ không hối hận, thế nhưng mà đến cuối cùng …" Chu Hàn lắc đầu cười khổ. Đứng dậy, nhìn anh nói: "Tôi biết Lăng Nhiễm 30 năm, từ khi cô ấy ra đời đến bây giờ, tôi cứ tưởng là mình rất hiểu cô ta, nhưng mà cho đến khi tôi và cô ta ly hôn, tôi mới phát hiện mình không hề hiểu cô ta chút nào, thậm chí căn bản là chưa từng nhìn rõ cô ta. Một câu cuối cùng, thủ đoạn của cô ta hẳn không chỉ có thế, cậu vẫn là đề phòng chút đi." Nói xong, liền cầm cặp công văn để bên cạnh, xoay nười chuẩn bị đi.
Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm vào hình bóng anh ta, khi thấy anh ta sắp đi tới cửa thì đột nhiên đứng dậy, mở miệng hô: "Chu Hàn, lúc nào rãnh rỗi uống một chén đi."
Chu Hàn sửng sốt, quay đầu nhìn anh, một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, gật đầu nói: "Được, chờ cậu qua đợt này."
Tô Dịch Thừa gật đầu, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
Chu Hàn cũng cười, lại không tới đây, giơ tay lên, đi ra khỏi quán cà phê.
Lúc thư ký Trịnh tới vừa vặn gặp Chu Hàn đang rời đi, hai người đều nhận ra đối phương, không trò chuyện nhiều, chỉ hơi gật đầu.
Khi thư ký Trịnh đi vào Tô Dịch Thừa đã ngồi trở lại chỗ cụ, thấy cậu ta tới đây, giơ tay lên ra hiệu cho cậu ta.
Thư ký Trịnh đi về phía anh, đưa tài liệu cho anh, giải thích: "bên cục cảnh sát đã tìm chuyên gia giám định rồi, đoạn video kia là có người cắt ghép, ngoài ra về người tung tin lên, bên cảnh sát đang điều tra, nhưng mà theo tin tức mới nhất, người đăng tin lên rõ ràng là một tay lão luyện, cảnh sát vừa lần được IP tung tin kia thì phát hiện đó là từ một nhà internet ở ngoại ô không có giấy phép, bên trong không có tên đăng ký, cũng không bị giám sát, rất khó tra ra người đăng tin là nam hay nữ."
Tô Dịch Thừa vừa liếc nhìn tài liệu, vừa nghe lời thư ký Trịnh, đợi xem gần xong tài liệu, lại ngẩng đầu nhìn cậu ta nói: "Cậu đi đến khách sạn kia điều tra camera giám sát ở cửa chính từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ đêm hôm đó, có lẽ có thể phát hiện ra cái gì."
Thư ký Trịnh gật đầu, nhìn anh, muốn nói, nhưng có chút ấp a ấp úng: "Tô thị trưởng, cái kia. . ." Nói đến miệng, nhưng lại không nói nên lời.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, nói: "muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi, đừng có dông dài ."
"Cái kia tôi nghe ý trên thị ủy, về chuyện này, bất kể thật giả thế nào, nhất định phải xử phạt anh." Thư ký Trịnh nói xong, cẩn thận quan sát phản ứng của anh.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa gật đầu, nét mặt chưa biến, như là không hề bất ngờ là mấy, chỉ nói: "tôi biết rồi."
"Tô thị trưởng, anh không lo lắng sao?" Thư ký Trịnh có chút ngạc nhiên hỏi.
Tô Dịch Thừa nhìn cậu ta một cái, nói: "lo lắng có tác dụng sao? nếu biết là chuyện nhất định sẽ xảy ra, dù có lo lắng thế nào thì có thể có ích lợi gì. Thay vào đó, còn không bằng thuận theo tự nhiên." Thật ra thì anh cũng bắt đầu có chút chán ghét khoảng thời gian bận bịu này rồi, ngày nào cũng đi sớm về khuy