Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3463 lượt.
iờ hai con có con rồi, thì lại càng phải chịu trách nhiệm về hành động của mình, phải có trách nhiệm tạo tấm gương cho con cái mình sau này!" Tô Văn Thanh nghiêm túc nói, thanh âm cũng không tính là quá to, nhưng giọng nói rất có lực, nhìn An Nhiên tiếp tục nói: "cha đánh nó, vì chỗ sai của nó là cho người khác cơ hội gây chuyện hiểu lầm như vậy, lẽ ra không được cho người khác cơ hội vu oan nó, lại càng không nên không dây dưa không dứt khoát trong một số việc, do vậy làm hại đến người nhà của mình!" Con của ông nên tất nhiên là ông hiểu rõ, về chuyện đoạn phim và ảnh chụp ông không cần nhìn cũng có thể kết luận Tô Dịch Thừa sẽ không làm chuyện như thế, nhưng mà anh không nên cho người khác cơ hội như vậy, không nên còn dính dáng với Lăng Nhiễm, dù sao bây giờ anh không chỉ có một mình, còn có vợ, mấy tháng nữa là có con, còn vướng víu nhập nhằng với Lăng Nhiễm như thế, dù bọn họ trong sạch, nhưng mà đặt An Nhiên ở chỗ nào!
An Nhiên sững sờ nhìn ông, nhất thời không nói ra lời, cô tưởng là cha Tô hiểu lầm chuyện đoạn phim và ảnh chụp kia, lại không ngờ rằng ông đánh là vì Tô Dịch Thừa để chuyện này xảy ra lại không xử lý tốt.
"Tô Dịch Thừa, cha nói như vậy, con có phục hay không!" Tô Văn Thanh nhìn Tô Dịch Thừa hỏi.
Tô Dịch Thừa gật đầu, chủ động thừa nhận sai lầm của mình: "chuyện này là do con không xử lý tốt!" Bây giờ ngẫm nghĩ lại, thật ra thì hoàn toàn có thể tránh được, chỉ là mình nhất thời không đề phòng, hoàn toàn không ngờ tới, mới có thể sập bẫy người ta.
"Được rồi, được rồi, đánh đã đánh, a Thừa cũng biết sai rồi, cứ như vậy đi, để cho a Thừa xử lý tốt chuyện kế tiếp là được." Tần Vân đúng lúc nói chen vào, đưa tay cầm lấy cái roi trong tay Tô Văn Thanh.
Tô Văn Thanh nhìn bà một cái, đừng tưởng rằng ông không biết, An Nhiên nửa đường quay lại, lại tùy tiện xông đến đây, nhất định là ý của bà.
Tần Vân chỉ coi như không nhìn thấy ánh mắt quở trách kia, không nhìn ông. A Thừa là con trai bà, người ta nói đánh con đau lòng mẹ, nhìn con trai bị đánh hết cái này đến cái khác, bà có thể không đau lòng sao.
"Đứng lên đi." Mãi không mở miệng, cuối cùng Tô Hán Niên lên tiếng, nhìn Tô Dịch Thừa một cái, lại quay đầu liếc nhìn Tần Vân, chỉ nói: "đi lấy lọ thuốc mỡ hoa hồng của ta bôi cho nó." Nói xong cũng không nói gì thêm nữa, trực tiếp xoay người vào trong phòng.
Tô Văn Thanh liếc nhìn Tô Dịch Thừa, nói: "mau sớm xử lý tốt chuyện này, trước khi xong việc, An Nhiên ở lại trong đại viện." Nói xong, cũng xoay người đi vào thư phòng.
Sau khi Tô Văn Thanh xoay người rời đi, Tần Vân mới nhỏ giọng nói thầm mấy câu, nhìn Tô Dịch Thừa đau lòng nói: "cái ông Tô này, đối với cấp dưới của mình cũng không nặng tay như thế, huống chi con còn là con trai ruột của ông ta!" Vừa nói, nhìn phía sau lưng bị đánh đến đỏ lừ, mắt đỏ lên, cuổi cùng chỉ nói: "mẹ đi lấy cái lọ thuốc mỡ của ông nội."
An Nhiên đỡ Tô Dịch Thừa, tự nhiên cũng nhìn thấy thấy vết đỏ lòm trên áo sơ mi trắng sau lưng anh, nước mắt không ngừng ngưng tụ lại trong vành mắt, thoáng cái đầy tràn hốc mắt, sau đó nước mắt như sợi dây trân châu bị đứt ào ào rơi xuống, thấy thế, Tô Dịch Thừa đau lòng, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô: "đồ ngốc, sao lại khóc."
An Nhiên nghẹn ngào, hỏi: "vừa rồi là gia pháp sao?" Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng gặp cảnh tượng nào như vậy, trước kia ở nhà, cha mẹ có tức giận cũng chưa từng đánh cô, đều là giảng giải đạo lý cho cô, phân tích nguyên nhân các loại, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến gia pháp thế này.
"Ừ, gia pháp Tô gia chúng ta." Tô Dịch Thừa gật đầu, chịu đựng đau nhói sau lưng.
"Rất đau, có đúng không?" An Nhiên nhẹ nhàng đụng vào phía sau lưng anh, thấy người anh vô thức chấn động, hiển nhiên là rất đau .
Nhìn ra cô lo lắng, Tô Dịch Thừa chỉ miễn cưỡng cong cong môi, nói: "không có chuyện gì, thật."
An Nhiên thấy trán anh đổ mồ hôi lạnh, biết rõ chịu đựng đau đớn sau lưng cực khổ thế nào, chỉ nói: "chúng ta về phòng đi, để mẹ cầm thuốc mỡ đến, em bôi cho anh."
Tô Dịch Thừa gật đầu, cùng cô đi về gian phòng mình trước kia.
Bạn trai của Dịch Kiều
Cởi xuống áo sơ mi mặc trên người, trên lưng đã bị đánh hiện đầy vết đỏ, có chỗ thậm chí rỉ ra tia máu.
An Nhiên nhìn thấy, nước mắt không tự chủ được liền trực tiếp chảy xuống, nhẹ nhàng đưa tay, mới chỉ đụng phải đã nghe thấy Tô Dịch Thừa đang đưa lưng về phía cô hút một hơi khí lạnh thật sâu.
"Rất đau có đúng hay không." An Nhiên hỏi, thanh âm thật thấp mang theo giọng khóc nghẹn ngào, nhất định là đau, cô nhìn thấy ba Tô giơ tay rất cao sau đó cây roi rơi xuống, mỗi một roi cũng là dùng hết sức quật xuống, một chút cũng không có mềm lòng nương tay.
"Không đau." Tô Dịch Thừa cắn răng lắc đầu, bởi vì không muốn cô lo lắng.
Ôm lấy cô, Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng ở cô bên tai nói: "An Nhiên, chỉ cần em tin tưởng anh, những thứ đau đớn này đối với anh mà nói cũng không có cái gì."
Nghe thấy lời này, An Nhiên vội vàng ngẩng đầu, nhìn a