Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3441 lượt.

n chết. Từ nhỏ đến lớn cô vẫn là cô gái được chiều chuộng, hàng vạn hàng nghìn sủng ái trên thân, cho dù cha ngoài mặt nói chặt đứt quan hệ cùng cô, nhưng mà vẫn bí mật chu cấp tiền bạc cho cô khi cô sống ở nước ngoài, từ nhỏ cũng chưa có bị ai đánh, một đầu ngón tay cũng không có.
Nam nhân hèn mọn kia thấy cô an tĩnh lại muốn khóc nhưng mạnh che miệng của mình không để cho mình phát ra từ nhỏ, coi như là mãn ý, quay đầu nhìn chung quanh, xác định không ai sau đó bắt đầu cởi quần của mình, tháo dây thắt lưng trực tiếp rút đi quần cùng quần lót của mình, Lăng Nhiễm nhìn, không chịu được lắc đầu, cuối cùng tránh tránh né né muốn chạy trốn dùng hết sức lực bản thân nâng nửa người dậy, lại không đợi mình đứng dậy chạy đi, đầu của mình trực tiếp bị nam nhân hèn mọn kia hung hăng bắt được, sau đó trực tiếp nặng nề đụng vào trên mặt đất, Lăng Nhiễm nhắm hai mắt sợ hãi kêu không ta, nhưng một nam nhân kia một chút cũng không thương tiếc buông cô ra, ngược lại còn dùng sức hơn hung hang nắm đầu tóc cô, trong miệng một bên giận mắng: "Tiểu tiện nhân, muốn chạy trốn, không nghe lời, không nghe lời, thì tự tìm."
Lăng Nhiễm đau đến cầu xin tha thứ: "Đau quá, đau quá, tôi không dám, cũng không dám nữa. . . ."
Nghe thấy lời này, nam nhân hèn mọn kia lúc này mới đem đầu của cô buông ra, trong miệng hừ lạnh nói: "Hừ, sớm biết như vậy không phải tốt lắm sao." Vừa nói vừa xoay cả người Lăng Nhiễm, trực tiếp làm cho cô nằm trên mặt đất sau đó đưa tay ra trực tiếp xé rách quần áo trên người Lăng Nhiễm mặc cũng không nhiều lắm, nắm trước ngực của cô, hung hăng nắm, nhéo, một chút cũng không có hạ thủ lưu tình, dùng sức giày xéo, bên cười đến có chút dâm đãng nói: "Mẹ kiếp, bộ ngực quả nhiên lớn, lại mềm nộn, so sánh với những con đàn bà ta đã ngủ qua rất khá, ta thích." Vừa nói, trực tiếp cúi người đi xuống há mồm liền cắn tới, hàm răng dùng sức cắn, một chút cũng không để ý có làm cô đau hay không.
Lăng Nhiễm chỉ chảy nước mắt, rồi lại không dám khóc ra thành tiếng, chỉ sợ mình khóc lên sẽ bị hắn hung hăng kéo tóc đánh.
Nam nhân một bên cắn bộ ngực của cô, một bên thô lỗ đưa tay kéo quần cụt của cô, sau đó không có mở đầu, trực tiếp xông vào, không để ý cô khô khốc cùng đau đớn, hung hăng đụng. Một bên dùng những từ tục tĩu nói bên tai cô: "Mẹ kiếp, thật sự sảng khoái, quả nhiên rất sung sướng."
Lăng Nhiễm chỉ cảm thấy ghê tởm, che miệng không cho mình khóc ra tiếng, cũng không dừng chảy nước mắt.
"Tiểu lẳng lơ, anh trai khiến cho cô em sướng không??" Nam nhân hèn mọn kia một bên dùng sức đụng chạm lấy, một bên tục tĩu cười hỏi Lăng Nhiễm.
Lăng Nhiễm che miệng, một câu nói không nói ra ngoài, nước mắt không ngừng chảy.
Đợi không được đáp lại, điều này làm cho nam nhân hèn mọn kia bắt đầu có chút khó chịu, giật xuống tay cô đang che miệng, sau đó vung lên hung hang tát lên mặt của Lăng Nhiễm, có chút thô bạo nắm tóc Lăng Nhiễm hỏi: "Đồ đê tiện, tao đang hỏi mày, sướng hay không?"
Lăng Nhiễm chỉ khóc, cô đang nghĩ có người phát hiện ra bọn họ và hắn sẽ buông cô ra, nhưng mà không có, chung quanh an tĩnh ngay cả một chút thanh âm cũng không có, chỉ có nam nhân hèn mọn này hung hăng đánh mình, ghê tởm làm cho cô cảm muốn ói, tuy nhiên không có biện pháp nào.
"Nói chuyện! Tao đang hỏi mày, lão tử có khiến cho ngươi sướng không? Sướng thì kêu ra tiếng cho tao. Đừng có dùng bộ dạng cá chết!" Không chiếm được phản ứng của Lăng Nhiễm, nam nhân hèn mọn kia rất không thoải mái, lực đạo đụng cũng lớn hơn, tựa hồ nhất định phải làm cho cô nói ra tiếng.
Lăng Nhiễm bị hắn đụng phải làm đau, cả người có chút không chịu nổi, chỉ có thể cắn răng gật đầu, nước mắt chảy tràn ra càng ngày càng hung ác, khuất nhục như vậy, cô cho là cả đời cũng sẽ không phát sinh ở trên người của mình.
"Mẹ kiếp, đừng có gật đầu, gọi ra cho tao, thoải mái liền gọi ra cho tao, có gọi hay không, đàn bà lẳng lơ này, đồ dâm đãng, kêu ra tiếng cho tao." Nam nhân vừa nói vào đề hơn nữa càng dùng sức đụng chạm lấy, bàn tay nắm trước ngực cô càng dùng sức.
Lăng Nhiễm bị hành hạ thật sự ở không có cách nào, chỉ có thể cắn răng nói: "Sảng. . . . . . A, sảng khoái. . . . . ."
"Ha ha ha." Nghe vậy nam nhân hèn mọn kia lớn tiếng cười ra tiếng, cô càng hô ra tiếng lại càng ủng hộ cho hắn, khiến cho hắn càng thêm hưng phấn, sau đó cả người càng phát ra kích động, tần số đụng cô càng ngày càng nhanh, lực đạo càng ngày càng nặng.
"A ——" Lăng Nhiễm không chịu nổi sợ hãi kêu .
"Ha ha, tiểu lẳng lơ, tiểu dâm đãng." Lời tục tĩu của hắn không ngừng từ trong miệng tuôn ra .
"Người nào ở đây?"
Đột nhiên chỉ nghe thấy bên ngoài bụi hoa có tiếng quát to.
Lăng Nhiễm chỉ cảm thấy trên người mình chợt nhẹ, sau đó nghe được nam nhân kia thấp giọng một tiếng: "Con mẹ nó, hư việc tốt của tao." Vừa nói vừa nhanh chóng mặc lên quần của mình, đang lúc luống cuống tay chân nhưng làm sao cũng không thể nhanh hơn: "Đáng chết." Đang lúc bối rối cũng chẳng quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp kéo theo quần tháo chạy ra ngoài. Ném Lăng Nhiễm một người