Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3454 lượt.

a tay xoa xoa cánh tay, hôm nay không có ai cởi áo ra khoác lên người cô.
Cha Tô ra lệnh khi còn chưa giải quyết xong chuyện thì không được quay về, nhớ tới trận đòn hôm qua của cha Tô, hết roi này đến roi khác trút xuống, cô nhìn cũng đã thấy đau, sáng nay cô và Tần Vân trò chuyện với nhau, thì ra từ trước đến giờ ở Tô gia luôn như thế, làm sai ắt bị phạt, nghiêm trị không tha, làm tốt ắt được thưởng, mặc dù có phần giống giáo dục Sparta (*), nhưng không thể phủ nhận, phương thức giáo dục cứng rắn thế này mới có thể dạy dỗ ra Tô Dịch Thừa ưu tú như thế.
Hoàn toàn coi nhẹ lời cô, Tô Dịch Thừa có chút đáng thương nói: "An Nhiên, anh nhớ em lắm, làm sao bây giờ?"
An Nhiên vừa bực mình vừa buồn cười: "Tô Dịch Thừa, đây là anh đang làm nũng với em sao?"
"Ừ." Tô Dịch Thừa đáp rất tự nhiên, không hề cảm thấy có gì không tốt, nói: "anh đang làm nũng em sẽ cho anh gặp em chứ?"
An Nhiên buồn cười đi về phía trước, dọc theo tường đất, nhìn khóm hoa ven đường, những đóa hoa dưới ngọn đèn đường màu da cam trở nên vô cùng đẹp mắt, buồn cười nói: "bạn học Tô Dịch Thừa, hình như chúng ta mới gặp mặt chưa quá mười mấy tiếng trước đi?"
"Là 11 tiếng 25 phút." Tô Dịch Thừa nói ra con số chính xác, như là đã đong đếm tỉ mỉ thời gian rồi vậy.
"Ha ha." An Nhiên thấp giọng cười, thật sự là bị anh đánh bại, dừng bước lại nhìn đèn đường xa xa, nói: "vậy em đi tìm anh?" Nghĩ kỹ lại, thật ra thì cô cũng nhớ anh.
Tô Dịch Thừa từ chối, nói: "không được, một mình em, anh không yên lòng, còn đang mang bảo bối của chúng ta đấy."
"Vậy làm sao bây giờ?" An Nhiên khẽ cười hỏi, cô nghe hai người trò chuyện thế này, quanh co tình cảm, có cảm giác ngọt ngào và lãng mạn. Đang nghĩ, đột nhiên có một cơn gió thổi đến, "hắt xì." Cả người lạnh run lên, hắt xì một cái, đưa tay nhéo nhéo cái mũi, thật sự là bị lạnh rồi, thậm chí còn có nước mũi.
"Bị cảm?"
Cũng không biết có phải ảo giác hay không, đột nhiên An Nhiên cảm thấy tiếng nói của Tô Dịch Thừa hơi gần, cứ như là gần trong gang tấc vậy, chứ không phải là xa tít tắp qua làn sóng điện thoại vô hình kia. Cười khẽ lắc đầu: lau lau lỗ mũi, nói: "không phải, ở ngoài gió thổi hơi lạnh." Trước đây anh luôn ở bên cạnh cô, sau đó vào lúc cô lạnh luôn khoác thêm áo cho cô, hoặc là cho cô một cái ôm ấm áp, đôi khi chuyện càng nhỏ nhặt lại càng dễ trở thành thói quen, vì đã quen anh ở bên cạnh chăm sóc, cho nên bây giờ không có anh ở đây, cô đã quên nên chăm sóc bản thân mình thế nào.
Đột nhiên một cái áo khoác âu được choàng lên vai cô, rồi lọt vào một cái ôm ấp ám, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc: "đồ ngốc, đi ra ngoài mà không mặc thêm quân áo."
An Nhiên kinh ngạc quay đầu lại, thấy gương mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, thoáng chốc chưa kịp phản ứng.
Tô Dịch Thừa cười khẽ, cúi đầu mổ hôn lên cái miệng đang hé mở của cô, nói: "còn ngốc nữa, ngay cả ông xã mình còn chưa nhận ra sao?"
Lúc này An Nhiên mới phục hồi tinh thần lại, đưa tay sờ sờ mặt anh, xác định nhiệt độ kia là chân thực, kinh ngạc hỏi: "sao anh lại ở đây?"
Tô Dịch Thừa cười, ôm cô chặt hơn, nói: "anh nói rồi, nhớ em." Để anh một mình đối mặt với bốn bức tường, không có cô bên cạnh anh mới biết được, cái này quả thực là một loại giày vò, khó chịu cực độ, cho nên dù cha đã ra lệnh khi còn chưa giải quyết xong chuyện thì không được trở về đại viện, anh vẫn không chịu được mà quay lại, cùng lắm thì lại bị đánh trận nữa, cũng không sao cả, đàn ông con trai, cắn răng chịu đựng chút là sẽ qua thôi, dù sao thì cũng không phải là chưa từng bị đánh. (VL ^_^)
An Nhiên nhìn anh, thật sự là muốn nói anh gì đó lại không biết nên nói gì, thấy tóc anh bị gió thổi tán loạn, khẽ thở dài, đưa tay sửa sang tóc tai cho anh, sau đó nhón chân hôn lên môi anh, rồi nhìn anh cười.
Tô Dịch Thừa cũng nhìn cô, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chăm chú, nét mặt nghiêm túc nói: "em còn nhìn anh như vậy, anh sẽ cảm thấy em đang muốn mời anh hôn em."
Nghe vậy, An Nhiên thoáng cái thẹn đỏ mặt, tức giận liếc trắng anh một cái, nhỏ giọng hờn dỗi nói: "lưu manh." Sau đó giận dỗi quay lưng đi.
Tô Dịch Thừa cười to, đặt cằm lên bả vai cô, hai tay ôm chặt cô, tay chậm rãi vỗ về lên bụng cô, phương thức như là đang trấn an bảo bối trong bụng cô.
"Không phải cha đã nói không cho anh về đây sao? Sao đã về rồi." Tựa vào lồng ngực anh, An Nhiên khẽ cười hỏi.
"Vợ con đều ở đây, sao anh có thể ở nơi khác được, tất nhiên cũng phải tới đây, cùng lắm thì hứng thêm trận đòn nữa, dù sao đàn ông con trai da dày thịt béo, xong rồi em còn có thể thoa rượu thuốc cho anh, rất tốt." Tô Dịch Thừa không thèm để ý nói.
Nghe vậy, An Nhiên quay đầu lại, tức giận trừng anh, nói: "em mới không muốn thoa cho anh cái thứ khó ngửi kia thêm lần nữa." Cô mới không muốn nhìn anh bị cha Tô dùng roi đánh như thế lần nữa, ngẫm lại cũng thấy kinh khủng, tối qua lúc thoa thuốc cho anh, bản thân cô cũng cảm thấy rất đau, cô không muốn nếm trải cảm giác khó chịu đó lần nữa.
Tô Dịch Thừa cười ôm cô cứ từ từ đi về phía trước, vừa gật đầu, nói: "đư