Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3437 lượt.

ợc, đợi lát nữa anh tìm cha cầu xin, để ông ấy đừng đánh hôm nay, rót cuộc vẫn là con trai ông đi."
An Nhiên bị lời anh nói chọc cười, cô mới không tin anh sẽ hạ mình đi cầu xin người khác, cũng không tin cha Tô là người tùy tiện đồng ý lời cầu xin của người khác. Nói đến gia pháp, đột nhiên lại nhớ tới chuyện mà mình định gọi điện hỏi anh, dừng bước, quay đầu nhìn anh hỏi: "em hỏi anh, nếu mà sau này con chúng ta làm sai, anh có giống cha dùng gia pháp xử lý nó thế không?" Nếu mà thế, đến lúc đó cô sẽ giấu gia pháp nhà anh đi, mực dù nói dưới gậy là hiếu tử nhưng mà muốn cô nhìn anh dùng roi quật bảo bối của họ, cô không nỡ, đến lúc đó có mà đau lòng chết a.
"Sẽ không." Hầu như không cần suy nghĩ, Tô Dịch Thừa liền phủ nhận, nói: "anh sẽ không dùng gia pháp, dù nó có sai đi nữa." Giọng nói khẳng định, chân thật đáng tin.
An Nhiên cũng hơi bất ngờ, hỏi: "tại sao?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô một cái, vẻ mặt nghiêm túc nói: "con gái là bảo bối, chỉ để thương yêu, sao có thể đánh, con gái vốn để chiều chuộng, không thể đánh."
An Nhiên sửng sốt, lúc này mới kịp phản ứng, nhớ tới anh vẫn đang chắc chắn là cô đang chửa con gái. Bật cười lắc đầu, vẫn muốn nói trái lại anh: "vậy nếu là con trai?"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cau mày, như là có chút không vui, nhìn cô nghiêm túc nói: "nhất định là con gái!"
An Nhiên thật sự là không có cách nào với sự cố chấp của anh, nói: "em nói nếu như, nếu như là con trai, anh đánh không?"
Hầu như là không suy nghĩ, liền mở miệng nói: "đánh." Sau đó lại bổ sung nói: "nhất định là con gái, không có nếu như!"
An Nhiên buồn cười liếc trắng mắt, nhăn mũi, lấy tay chọc chọc lồng ngực anh, nói: "cố chấp."
Tô Dịch Thừa cười to, ôm cô tiếp tục đi về phía trước, coi như cùng cô đi dạo sau khi ăn.






Lửa giận của Diệp Tử Ôn
Lúc Tô Dịch Thừa mang theo An Nhiên đi dạo trở về, vừa lúc gặp được Diệp Tử Ôn đang vô cùng lo lắng chạy tới, tiểu tử kia lái xe, tựa hồ cũng không thấy được hai người đang đi trên đường: "Hưu ——" một tiếng như gió vụt qua, khiến cho cát bụi trên mặt đất bay mù mịt làm cho người bị sặc, An Nhiên có chút khó chịu bị cát bụi bay vào trong miệng.
Tô Dịch Thừa vỗ nhẹ lưng của cô, có chút nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Diệp Tử Ôn tiểu tử kia vì sao ở nơi này chạy siêu tốc như vậy không sợ bị phạt sao?"
An Nhiên một lúc lâu mới dừng lại khụ, ngẩng đầu nhìn chiếc xe kia biến mất ở trong màn đêm, quay đầu lại nhìn Tô Dịch Thừa một chút hỏi: "Anh nói anh ta đang muốn đi tìm Dịch Kiều sao?" Hướng kia, rõ ràng là đi về phía sân của nhà họ Tô.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa khóe miệng có chút cười quỷ dị, sau đó một lần nữa kéo tay An Nhiên nói: "Đi thôi."
Dù sao Diệp Tử Ôn cũng là người luyện võ, từ nhỏ lớn lên ở trong đại viện quân khu, cùng Tô gia không sai biệt lắm, Diệp gia cũng là giáo dục quân đội, hơn nữa so sánh với Tô gia nhiều hơn, Tô Văn Thanh còn có nửa phần trí thức, nhưng ba của Diệp gia lại là xuất thân từ quân đội, thật coi như là người thô hào, giọng lớn, tính tình dữ dội, khi còn bé Diệp Tử Ôn không nghe lời, cũng không ít lần bị ba Diệp cầm gậy đuổi đánh chạy vòng quanh sân đại viện, bất quá cũng may mẹ Diệp là một cô gái ôn nhu thành thạo, mà ba Diệp thì cũng là thương yêu vợ nổi danh, như vậy mẹ Diệp mới một lần lại một lần cứu được con trai ra ngoài dưới đòn roi của ba Diệp, bất quá phạt cấm túc ở trong nhà hoặc chạy thao trường và vân vân thì một lần cũng không thiếu mà Diệp Tử Ôn hiện tại tay rắn chắc như vậy cũng là từ nhỏ rèn luyện ra, nếu thật sự muốn đánh nhau, mà kéo một người lính đã qua huấn luyện chuyên nghiệp đi ra ngoài cũng không nhất định có thể đánh thắng được anh.
Tô Dịch Kiều tiến lên, trong mắt còn hàm chứa nước mắt, quát với anh: "Diệp Tử Ôn, anh đến tột cùng là muốn làm cái gì nha, anh vừa vào liền đi lên đánh người, anh có ý gì?" Rồi kéo tay của anh, cả giận nói: "Anh buông ra, tại sao lại nắm cổ áo của Johnson?"
"Kiều Kiều." Diệp Tử Ôn nhìn cô, đem tay buông ra, ánh mắt thẳng tắp ngó chừng nhìn Tô Dịch Kiều: "Kiều Kiều. . . . . ."
Tô Dịch Kiều cũng không nhìn anh, lo đỡ Johnson đứng dậy đi ra, một bên lấy tay có chút đau lòng đụng vào vết thương của anh ta, vẻ mặt lo lắng nói: "Có đau hay không?"
Bộ dáng Johnson rất hưởng thụ sự quan tâm của Dịch kiều với mình, cố ý giả bộ đáng thương nói: "Đau !" Vừa nói, dùng ngón tay chỉ khóe miệng cùng khóe mắt của mình, vừa nói nói: "Nơi nào cũng đau, chỗ này cũng có, còn có tay cũng đau."
Một bên Diệp Tử Ôn nhìn lửa giận trong lòng càng tăng lên một chút, bắp tay hai bên căng lên thật chặt, trên mặt càng phát ra âm trầm, giống như chạm vào thì sẽ bộc phát.
Một bên An Nhiên quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa, chỉ thấy khóe miệng anh đang tựa tiếu phi tiếu nhìn Diệp Tử Ôn cười, giống như đang xem kịch vui, thấy vậy rất sung sướng.
"Mẹ, dầu hồng hoa của ông nội ở đâu, lấy tới cho Johnson thoa một chút đi." Tô Dịch Kiều quay đầu hỏi Tần Vân, không có giả bộ xem ra thật là lo lắng.
"Được,