Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3369 lượt.
n sáng ăn ngon thật." An Nhiên có chút trẻ con lớn tiếng nói, kết hợp với tiếng cười sáng láng.
Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại cũng cười, nghe được những lời này của cô thì tâm tình rất tốt, cầm lấy điện thoại có chút sủng nịnh nói với An Nhiên: "Vậy thì ăn cả đời nhé!" Là lời hứa hẹn cả đời, giọng nói rất chân thành tha thiết.
An Nhiên cười, trong mắt đột nhiên có chút cảm giác thật nóng, không có đưa tay lau đi, chỉ là rất cố gắng rất chân thành gật đầu nói: "Anh nguyện ý làm cả đời cho em thì em liền ăn cả đời." Nước mắt theo gương mặt rơi xuống, khóe miệng thủy chung mang theo nụ cười, rất ngọt ngào, rất hạnh phúc.
"Được!" Tô Dịch Thừa bên kia điện thoại trịnh trọng gật đầu hứa hẹn.
Sau đó hai người nắm điện thoại không nói chuyện, cũng không cắt đứt, chỉ là lẳng lặng cười.
Cô hiểu ý tứ trong lời nói của anh, anh cũng biết cô muốn nói là cái gì, không cần giải thích, bởi vì bọn họ tâm linh tương hợp.
Đặt xong vé máy bay, thu thập xong hành lý, sáng sớm ngày thứ hai An Nhiên cùng Lâm Tiểu Phân chuẩn bị đi tới nước Mỹ, bên kia hết thảy đều đã an bài thỏa đáng, bệnh viện cũng đã liên lạc, người chăm sóc An Nhiên bọn họ cũng đã đều sắp xếp xong xuôi tất cả.
Vì thế Tô Dịch Thừa lần đầu tiên sau tám năm xảy ra chuyện kia, một lần nữa gọi điện thoại cho Chu Hàn, nhờ anh hỗ trợ an bài cho cuộc sống của An Nhiên cùng Lâm Tiểu Phân ở nước Mỹ trong một thời gian ngắn.
Chu Hàn cơ hồ là không có suy nghĩ, nhận được điện thoại liền trực tiếp đáp ứng, sau đó gọi điện thoại liên lạc bạn bè của mình ở nước Mỹ, dù sao anh ở nước Mỹ hơn bảy năm, mấy người bạn chân thật vẫn phải có.
Máy bay của An Nhiên cất cánh lúc hơn mười hai trưa, trực tiếp từ Giang Thành bay thẳng tới New York nước Mỹ, thời gian bay chừng hơn mười bốn tiếng, mà Giang Thành cùng nước Mỹ chênh nhau mười hai giờ, cho nên lúc máy bay đến New York đúng lúc đã hơn hai giờ giờ địa phương, bạn bè của Chu Hàn ở nước Mỹ trực tiếp đón các cô ở sân bay đi thẳng tới bệnh viện làm thủ tục nhập viện.
Tô Dịch Thừa cố ý đem tất cả công việc buổi sáng hôm nay trực tiếp để cho thư ký Trịnh an bài chuyển vào buổi chiều hôm nay, buổi sáng, mới sáng sớm đã làm bữa ăn sáng cho An Nhiên, hai người ở nhà ăn xong rồi trực tiếp đi tới Cố gia, đồ của Lâm Tiểu Phân ngày hôm qua An Nhiên cũng đều đã thu thập xong, Cố Hằng Văn đổi giờ dạy học buổi sáng cho đồng nghiệp, để ở nhà chờ một chút chuẩn bị đưa hai mẹ con đi tới sân bay.
Mặc dù đến bây giờ, Lâm Tiểu Phân đối với việc An Nhiên đi theo bà tới New York vẫn không đồng ý, nhưng mà cuối cùng cũng không thể cải biến được sự thật, chỉ có thể để cho An Nhiên đi cùng bà.
Trừ An Nhiên, Tô Dịch Thừa cũng nói chuyện riêng với thím Trương cùng đi, dù sao An Nhiên đang mang thai, bụng cũng không nhỏ, đi như vậy cũng không tiện, có thím Trương ở một bên chăm sóc, có thể giảm bớt gánh nặng trên người An Nhiên.
Cố Hằng Văn nhìn qua có chút khẩn trương, dọc theo đường đi vẫn nắm thật chặc tay của Lâm Tiểu Phân, nhưng cái gì cũng không nói.
Lúc đi tới sân bay vẫn còn sớm, sau khi chuyển xong hành lý mấy người họ ngồi ở trong đại sảnh chờ, Cố Hằng Văn vẫn nắm tay của Lâm Tiểu Phân không có buông ra, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào An Nhiên rồi dặn dò An Nhiên đến nước Mỹ phải chăm sóc tốt mẹ của cô như thế nào, vừa nói xong thì có chút không yên lòng, nhìn Lâm Tiểu Phân, rồi rốt cục không nhịn được nói: "Tiểu phân a, nếu không hay là anh đưa em đi."
Lâm Tiểu Phân buồn cười vỗ vỗ tay của ông, biết ông là khẩn trương lo lắng cho mình, từ ngày hôm qua bà xuất viện về nhà ông đã như vậy rồi, vốn là khẩn trương nắm chặt tay của bà, cứ nắm như vậy, cũng không nói chuyện, cười nói: "Em không sao, sẽ tự biết chăm sóc mình thật tốt, hơn nữa, còn có An Nhiên cùng thím Trương ở bên cạnh em, không có việc gì." Cho dù bà nửa đời trước gặp phải người đàn ông bết bát như vậy, cuộc sống cũng cho bà nhiều đả kích vô tình đến thế, nhưng mà sau đó lại có thể gặp được Cố Hằng Văn, bà thủy chung trong lòng còn có cảm kích, thủy chung vẫn cảm thấy trời cao đối với mình không tệ, có thể nói gặp được Cố Hằng Văn, là chuyện đời này bà cực kỳ may mắn, cho dù lần này bà thật không qua được, bà cũng không có gì tiếc nuối, những năm gần đây thương yêu ông đối với bà cũng đủ rồi, không còn có điều gì tiếc nuối nữa.
"Anh còn không yên lòng, anh cùng em đi qua đi." Cố Hằng Văn vừa nói vừa nhìn lại Tô Dịch Thừa: "A Thừa, bây giờ còn có thể đặt được vé máy bay không?"
Tô Dịch Thừa còn chưa mở miệng, Lâm Tiểu Phân dẫn đầu tiếp lời nói: "Anh không phải còn đang trong thời gian tốt nghiệp của học sinh sao, sao có thể nói đi là đi, đừng quên anh còn phải chịu trách nhiệm với bao nhiêu tiền đồ của rất nhiều học sinh." Giọng nói hơi có chút nghiêm túc.
Thấy thế, Tô Dịch Thừa ở dưới đáy bàn lôi kéo tay của An Nhiên nói: "Anh đi mua chút đồ uống."
An Nhiên thấy vậy, đứng dậy nói: "Em đi cùng với anh."
Tô Dịch Thừa cười vươn tay nắm tay cô cùng nhau rời đi.
"Ba rất yêu mẹ." Bàn tay của cô bị anh nắm, ngón tay có chút đào