XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3362 lượt.

như là có chút thay đổi trong việc xử phạt chuyện ‘video khiêu dâm’, cụ thể thế nào ông không tiết lộ, chỉ bảo anh làm tốt công việc trên tay là được rồi.
Thật ra thì anh cũng không quá để ý đến xử phạt gì đó, chỉ miễn là hợp lý anh có thể tiếp nhận. Anh không hề quan trọng quyền lực, về con đường làm quan, anh cũng chỉ coi là một công việc bình thường, cho nên lúc nào anh cũng có thái độ rất rõ, chỉ làm tốt công việc trên tay, còn tính chất công việc này với anh mà nói cũng chẳng có tính đặc thù gì.
Dựa vào ghế sô pha nhắm mắt lại, mệt mỏi ùa tới khiến anh suýt nữa thì cứ thế mà ngủ, có điều là cái bụng lại rất không nể tình, khi anh mơ mơ màng màng sắp ngủ thì lại kháng nghị gọi anh dậy, mở mắt ra ngồi dậy, cúi đầu nhìn bụng mình, bất đắc dĩ bật cười lắc đầu, nhớ tới những gì An Nhiên nói với anh khi ở sân bay, anh quyết định đứng dậy đi vào bếp chuẩn bị ít đồ lấp đầy bụng mình, coi như là không uổng công cô bé kia căn dặn.
Khi mở cửa tủ lạnh trong bếp ra, Tô Dịch Thừa không khỏi bật cười lắc đầu, đưa tay lấy cà chua bên trong ra, nụ cười trên mặt cũng chưa từng ngừng lại, không biết từ lúc nào, dù trong nhà không còn đồ gì khác, lại luôn có thể tìm được cà chua trong tủ lạnh. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì tay nghề người nào đó không thạo, chỉ biết làm mỗi mì rưới cà chua sốt.
Rửa sạch thái lát cà chua, lấy thêm trứng gà, đánh tan ra sau đó cho cà chua vào xào lên, ngoài ra lấy nồi đun mì lên, đợi nước mì sôi chín rồi thì cho cà chua đã xào nhừ lên phía trên, nhìn qua màu sắc không tệ.
Người đàn ông lý trí cũng có mặt trẻ con, khi anh cầm điện thoại chụp lại hình ảnh bát mì rưới cà chua sốt sau đó liền gửi tin nhắn cho An Nhiên kèm theo ghi chú nhấn mạnh rằng mình rất nghe lời, chính Tô Dịch Thừa còn cười không dám tin mình mà cũng có hành động ngây thơ này.
Ăn mặt, tắm rửa, không về phòng ngủ, mà là cầm công văn và giấy tờ mình mang về còn chưa xem xong liền đi vào thư phòng.
Điện thoại di động đặt trên bàn, tối nay Tô Dịch Thừa không tài nào tĩnh tâm nhìn giấy tờ trong tay, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về điện thoại trên bàn, hoặc là thỉnh thoảng giơ tay lên nhìn đồng hồ trên tay, tính toán xem chuyến bay của An Nhiên rốt cuộc đã đến chưa.
Một cặp tài liệu xem mãi cũng làm xong, không những làm xong việc cho hôm nay, mà việc ngày mai cũng đều xong xuôi, giơ tay lên nhìn thời gian, 2 giờ sáng, nhẩm tính hẳn là An Nhiên đến rồi, liền cầm điện thoại di động gọi cho An Nhiên, âm thanh lạnh lùng truyền tới, thông báo rằng chủ thuê bao không mở máy.
Đứng trên sân thượng nhìn thành phố trống vắng này, ánh đèn đường lẳng lặng chiếu sáng, đường phố vốn không ngừng xe cộ, lúc này lác đác hẳn đi, toàn bộ thành thị như đang chìm vào giấc ngủ, nhà cao tầng mọc lên san sát cũng chỉ sáng một hai căn, còn lại đều đen ngòm, ánh đèn đường vẫn rọi sáng, ngoài những biển quảng cáo thì cũng không còn gì khác, ngay cả đèn giao thông cũng không ngừng trong trạng thái đèn xanh.
Khi Tô Dịch Thừa nghĩ xem có nên vào bếp lấy chén rượu ra vừa uống vừa chờ hay không thì điện thoại vang lên tiếng tin nhắn đã gửi, báo rằng người nào đó đã mở máy rồi.
Mừng rỡ liền gọi cho số này, tiếng chuông vừa vang lên tiếng đầu tiên thì đã được người ta nhận, thanh âm mình nhớ nhung cả buổi tối vang lên ở bên kia đầu dây.
"Sao còn chưa ngủ a!" Giọng nói An Nhiên ở bên kia điện thoại vẫn dịu dàng, nhưng mà có phần lo lắng.
Tô Dịch Thừa khẽ cười, cũng không trả lời vấn đề của cô, mà hỏi: "đã đến sao?"
"Đúng vậy a, vừa mở điện thoại thì anh đã gọi đến rồi." An Nhiên nói, giọng nói có chút hờn dỗi: "mấy giờ rồi, sao còn chưa ngủ, ngày mai còn phải đi làm nữa đấy!"
"Người đón các em đến chưa?" Tô Dịch Thừa vừa hỏi, vừa đi về phòng ngủ.
An Nhiên cầm lấy điện thoại di động vừa bực mình vừa buồn cười nói: "em đã kịp gọi điện đâu thì anh đã gọi đến."
Tô Dịch Thừa cũng cười, cô đến nơi là anh yên tâm rồi, xem thời gian một chút, quả thật cũng không còn sớm rồi, sáng mai anh còn có cuộc họp, nói với điện thoại: "được rồi, đến nơi là tốt rồi, có việc gọi điện thoại cho anh."
"Biết rồi biết rồi, đồ dài dòng." An Nhiên khẽ cười nói.
"Tốt, chờ chút nữa sắp xếp xong xuôi phải đi ngủ một giấc ngon lành, đừng để mình mệt quá." Tô Dịch Thừa căn dặn.
"Ừ, được."
Cuối cùng, nói với điện thoại di động: "giúp anh chúc ngủ ngon hai bảo bối trong bụng." Lúc nói chuyện chân mày cũng rất nhu hòa.
An Nhiên ở bên kia điện thoại rất không nể tình cười nói: "đồ trẻ con, mau ngủ đi."
Tô Dịch Thừa gật đầu nói được, cúp điện thoại nằm dài trên giường, nắm di động nhìn hồi lâu, lại nhìn nửa giường trống trơn, than nhẹ trong lòng, tối nay không có ôn hương nhuyễn ngọc để ôm vào lòng
Ngay lúc Tô Dịch Thừa tắt đèn nằm xuống nhắm mắt chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại di động đột nhiên nhận một tin nhắn, là từ cô gái cách nửa địa cầu gửi tới, nội dung rất đơn giản, chỉ một chữ duy nhất — ngoan! Là lời khen ngợi trả lời tin nhắn anh gửi cho cô lúc trước.
Vào lúc Tô Dịch Thừa nhìn chữ ngoan kia mà phì cười, thì một