Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3361 lượt.
không tìm được Tô Dịch Kiều thực sự không có cách nào khác phải gọi cho Tô Dịch Thừa hỏi Tô Dịch Kiều ở đâu, hôm đó vừa vặn Tô Dịch Kiều ở bên nhà Tô Dịch Thừa, Tần Vân bảo cô mang cháo gà cho An Nhiên, Diệp Tử Ôn gọi điện thoại tới vào lúc Tô Dịch Kiều vừa vào phòng vệ sinh, Tô Dịch Thừa mới nhấn nút nghe đã thấy cậu ta ở bên kia điện thoại lo lắng hỏi anh có biết Dịch Kiều ở đâu không. Tô Dịch Thừa vừa định nói, thì An Nhiên ở bên cạnh lắc đầu với anh ý bảo anh đừng nói.
Đợi cúp điện thoại xong, Tô Dịch Thừa hỏi cô tại sao, An Nhiên chỉ nhìn anh một cái, thản nhiên nói, cũng nên để cho anh ta nếm thử mùi vị đuổi theo phía sau người khác.
Diệp Tử Ôn bên kia điện thoại khóe miệng không khỏi co giật xuống, đối với Tô Dịch Thừa rõ ràng còn nhỏ hơn mình mấy tháng mà gọi mình là ‘em rể’ hơn nữa sau này mình cũng đều phải gọi anh ta là anh vợ, quan hệ như vậy khiến cho anh cảm thấy là đặc biệt thiệt thòi, mặc dù trong lòng là các loại khó chịu cùng bất mãn, nhưng mà lại là vạn bất đắc dĩ.
Anh cũng rất rõ ràng tiểu tử Tô Dịch Thừa này căn bản là chơi anh, lần trước nói với anh ta đừng gọi anh là em rể, không nghĩ tới người này đồng ý rất sảng khoái, sau đó quay đầu đi tới bên cạnh Dịch Kiều đưa tay khoác lên vai tên mặt trắng nhỏ kế bên gọi em rể, thiếu chút nữa khiến anh tức hộc máu, cho nên mỗi lần lúc Tô Dịch Thừa gọi anh như vậy anh cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, ai bảo anh chết cái gì không chết lại coi trọng em gái của người ta. Vì hạnh phúc sau này, cho dù thiệt thòi hơn nữa vẫn phải nhịn.
"Nói đi, em rể, tìm anh có chuyện gì, nếu không có việc gì anh liền cúp máy, anh không có hứng thú nghe người khác nói nhảm." Tô Dịch Thừa cầm lấy điện thoại lành lạnh nói.
Diệp Tử Ôn cũng muốn phát tác, cuối cùng vẫn là ngại thân phận của anh nên chỉ dám khẽ cắn răng, nhịn! Bởi vì anh cũng không muốn bây giờ còn chưa có giải quyết xong nha đầu Dịch Kiều kia, mình lại chọc tới một kẻ phúc hắc này, nên chỉ có thể nói: "Tan việc rảnh không, tới chỗ cũ đi, có một người ở chỗ này đang mơ mơ màng màng, tớ không rảnh theo bồi, cậu tới nhận ca."
Trên tay động tác thu dọn đồ đạc chậm một chút, khẽ nhăn nhíu đầu mày thử hỏi: "Chu Hàn?"
"Không phải là anh ta còn có ai, lôi kéo tớ đến đây uống hết một đêm rồi, hiện không được nữa, phải đi đón Dịch Kiều rồi, cậu tới đây xem, tâm tình của anh ta không tốt, đã uống vài bình rồi." Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại nói như thế.
Tô Dịch Thừa trầm mặc một lúc thì gật đầu nói: "Tớ biết rồi."
Hai ngày này tất cả báo chí đều nói về một chuyện, ban đầu Chu Hàn yêu Lăng Nhiễm như vậy thậm chí vì Lăng Nhiễm không tiếc bỏ đi tình huynh đệ nhiều năm, mà cuối cùng lại nhận được kết quả như thế, đúng là làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.
Lúc Tô Dịch Thừa đi tới chỗ club tư nhân mấy người thường lén tới tụ hội, thì Diệp Tử Ôn đã rời đi, mà Chu Hàn vẫn ngồi ở trước quầy ba cầm lấy chai rượu đổ vào trong miệng mình, trên bàn toàn là những chai rỗng, nhìn ra được Chu Hàn thật là đã uống không ít, cơ hồ sắp tới cực hạn.
Cau mày tiến lên, cầm cặp công văn trực tiếp ngồi vào bên cạnh anh ta, Chu Hàn cả người đã đầy mùi rượu đỏ, hoàn toàn nhận không ra Tô Dịch Thừa, chỉ thấy có người ngồi xuống ở bên cạnh anh, cả người đầy mùi rượu nói: "Đừng, đừng ngồi ở đây, nấc —— nơi này, nơi này là chỗ của bạn tôi, nấc —— anh ta sắp tới rồi!"
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn người phục vụ rượu, hỏi: "Anh ta uống bao nhiêu rồi?"
Người phục vụ rượu liếc nhìn Chu Hàn, chỉ chỉ hai chai trên quầy ba, có chút khoa trương bấm ngón tay tính, nói: "Cộng thêm trên bàn , tổng cộng uống hơn năm chai rồi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, đem cặp công văn cầm trong tay trực tiếp đặt vào trên quầy ba, đưa tay cầm lấy chai rượu trong tay của Chu Hàn, bình tĩnh nói: "Đủ rồi, đừng uống nữa."
Rượu trong tay bị người đoạt đi, Chu Hàn theo bản năng đưa tay đoạt lại, trong miệng còn đầy men say nói "Cho tôi, nào, nâng cốc cho tôi, tôi còn muốn uống. . . . . ."
Tô Dịch Thừa đem chai rượu cầm trong tay đặt vào một bên, bắt được tay của anh ta không để cho anh ta động, vẻ mặt nghiêm túc lợi hại nói: "Đủ rồi, Chu Hàn!"
Chu Hàn tựa hồ lúc này mới nhận rõ thanh âm của anh, tròng mắt sương mù ngẩng đầu lên nhìn, một lúc lâu mới nhận ra anh, lúc này không ngừng gật đầu, cười khúc khích nói: "A, A Thừa!" Ngón tay chỉ vào anh, lăng lăng cười nói: "Đúng, đúng, cậu là A Thừa, A Thừa!"
Tô Dịch Thừa buông tiếng thở dài, quay đầu nói với người phục vụ rượu trong quầy bar: "Làm phiền anh cho tôi một cốc trà." Cái bộ dáng này của anh ta căn bản là thần chí cũng không rõ ràng, ngay cả việc nói chuyện cơ bản nhất với nhau cũng thành vấn đề.
Người phục vụ rượu kia gật đầu, xoay người phân phó người vào phòng bếp.
Chu Hàn cả người ý thức căn bản không rõ ràng lắm , nhìn Tô Dịch Thừa mà lung la lung lay, tay vẫn không quên tiến tới, trong miệng la hét nói muốn uống rượu.
Người phục vụ rất nhanh từ trong phòng bếp bưng ra một cốc nước trà, Tô Dịch Thừa đưa tới cho Chu Hàn, Chu Hàn một tay muốn đẩy ra cái cốc