Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3378 lượt.
phòng làm việc của chị làm gì.”
“Bản thiết kế của tôi, là cô xé .” Vẫn là một câu khẳng định.
Trong khoảng thời gian này, Tiếu Hiểu nhằm vào cô khắp nơi, nếu nói là cô ta xé bản thiết kế của cô, cũng không phải không có khả năng.
Nghe vậy, mọi người trong đại sảnh xôn xao, ào ào nhỏ giọng nghị luận, tất cả mọi người đều biết rõ An Nhiên nói đến bản thiết kế gì, ngày mai sẽ bình xét bản thảo, mà hôm nay bản vẽ của An Nhiên bị xé rách, mà người có lợi nhất chính là đối thủ số một của cô, Tiếu Hiểu.
“An Nhiên, cái gì cũng có thể ăn lung tung, nhưng nói thì không thể tùy tiện, đừng tưởng rằng bây giờ sau lưng chị có người ủng hộ thì có thể tùy ý vu khống tôi.” Tiếu Hiểu cũng đanh mặt lại, giọng nói cứng rắn.
“Có phải vu khống cô hay không, trong lòng cô biết rõ.” An Nhiên nhìn cô ta, vì tức giận mà hai tay hai bên sườn nắm thật chặt.
“Tôi chưa từng làm, tôi không thẹn với lương tâm, dù cô có đến phòng giám sát điều tra, tôi cũng không sợ.” Tiếu Hiểu bình tĩnh nói, khóe miệng nửa cong lên.
“Điều tra, tôi nhất định sẽ điều tra, điều này thì cô yên tâm đi, chuyện này, công ty phải cho tôi một lời giải thích.” An Nhiên chắc chắc nói, “Mặt khác tôi muốn khuyên cô, làm thiết kế xây dựng là dựa vào đầu óc, không phải là dựa vào cô mặc trang phục, ăn bữa cơm hay tiếp rượu là có thể thành công, nếu có nhiều thời gian đi nịnh hót lấy lòng người khác, thậm chí đê tiện đến mức có thể bán rẻ thân thể mình thì không bằng đọc nhiều sách, xem các tác phẩm thiết kế khác, tôi nghĩ hẳn là hữu ích hơi cho cô.” Khinh thường nhìn cô ta, nói xong, xoay người liền muốn rời đi.
Tiếu Hiểu một tay cản lại cô, sắc mặt vừa xanh vừa đỏ, sợ là bị chọc tới nỗi đau, hung hăng nhìn chằm chằm An Nhiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “lời vừa rồi của chị là có ý gì.”
An Nhiên nhìn cô ta, lạnh lùng nói: “Ý tứ ở trên mặt chữ, cô thông minh như vậy, chẳng lẽ nghe không hiểu sao?”
“Cố An Nhiên!” Tiếu Hiểu tức giận nóng nảy, giơ tay lên chuẩn bị tát vào mặt An Nhiên.
Đang lúc mọi người sợ hãi hít hà thì An Nhiên giơ tay lên chặn lại cánh tay cô giữa không trung, sau đó hất mạnh ra.
Tiếu Hiểu mất thăng bằng, lùi lại vài bước, rồi dựa vào tường đứng vững lại.
“Tính tình tôi tốt, nhưng không có nghĩa tôi sẽ một mực chịu đựng cô, tôi không nợ cô cái gì, sau này đừng lén lút sử dụng những thủ đoạn đó sau lưng tôi, không có nghĩa lý gì cả.” Nói xong, An Nhiên không hề nhìn cô ta nữa, xoay người trở về phòng làm việc.
Tiếu Hiểu không cam lòng muốn xông lên trước, lại bị Hoàng Đức Hưng gọi lại, “Tiếu Hiểu!”
Tiếu Hiểu quay đầu, vẻ mặt vô tội, oan ức nhìn Hoàng Đức Hưng, tố cáo: “Tổng giám, Cố An Nhiên vu cáo tôi!”
Hoàng Đức Hưng nhíu nhíu mày, nhìn cô ta, mặt lạnh nói: “Cô đến phòng làm việc của tôi.”
Tiếu Hiểu bị gọi vào phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng. Vừa vào liền đóng cửa, trực tiếp kéo cái ghế ra ngồi xuống trước mặt Hoàng Đức Hưng.
“Cô thật không biết suy nghĩ, cô đi chọc vào Cố An Nhiên làm gì? Cô không biết thân phận hiện tại của cô ta sao! Nếu còn chọc cho cô ta nóng nảy, thì cô cuốn xéo đi cho tôi.” Hoàng Đức Hưng không chút khách khí mắng.
Tiếu Hiểu nhìn ông ta, khóe miệng nhếch lên, hai tay đặt trên đùi nắm thật chặt.
Hoàng Đức Hưng nhìn cô, rồi bưng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, lửa giận cũng trôi đi theo nước trà, nhìn bộ dạng oan ức của cô, cho nên giọng nói dịu lại: “Cô cũng không phải không biết thân phận lúc này của cô ta khác rồi, chúng ta còn phải dựa vào cô ta mà tạo quan hệ với Tô Dịch Thừa, nếu cô chọc cô ta nóng lên, vậy Tô Dịch Thừa có thể bỏ qua cho cô sao?”
Tiếu Hiểu nghiêng đầu sang một bên, không nhìn ông ta. Vẻ mặt vẫn ngang ngạnh, hai tay nắm chặt.
Hoàng Đức Hưng tới gần cô ta, lạnh lùng nói: “Cô đừng cho là động vào máy theo dõi thì sẽ không ai biết buổi trưa cô vào phòng làm việc của Cố An Nhiên, về chuyện bản vẽ kia, cũng là cô sai, là cô đuối lý trước.”
Tiếu Hiểu bỗng dưng quay đầu lại, trừng to mắt nhìn ông ta, dường như đang hỏi là làm sao ông ta biết được! Trưa này thừa dịp tất cả mọi người đều ra ngoài ăn cơm, một mình cô lẻn vào phòng làm việc của Cố An Nhiên, trước đó, cô đã cố ý đi tắt máy giám thị của công ty.
Hoàng Đức Hưng nhìn thấu tâm tư của cô, chỉ nhàn nhạt nói, “Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.”
Bị ông ta biết, cô cũng không giấu diếm nữa, nhìn ông ta, cười lạnh nói: “Hừ, nếu tôi không xé bản thiết kế của cô ta, tôi sợ là bản thiết kế của tôi ngày mai chỉ là trang trí mà thôi, sợ rằng tổng giám đã sớm quyết định nội bộ rồi.”
Hoàng Đức Hưng đứng lên, vây phía sau cô, đôi tay to béo khoát lên bả vai cô, cúi người xuống, nói bên tai cô: “Cho dù cô có xé bản vẽ của cô ta, nếu tôi muốn điều động nội bộ cho cô ta, thì cô vẫn không có cơ hội.”
Tiếu Hiểu chợt quay đầu nhìn ông ta, trong đôi mắt đẹp không giấu được cơn giận.
Hoàng Đức Hưng cong cong môi, vỗ vỗ bả vai cô, sau đó giơ tay lên, lưu luyến trên mái tóc xoăn của cô ta, ngoài miệng thản nhiên nói: “Muốn trách, thì trách cô không có vận may như cô ta.”
“