Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3813 lượt.

à đẹp, không có nhiều sao, chỉ có ánh trăng khuyết rọi sáng bầu trời đêm. Đêm nay có gió nhẹ, từ từ thổi qua, không lạnh, ngược lại còn rất khoan khoái.
An Nhiên dừng lại trước cửa quán rượu, nhìn chằm chằm Tô Dịch Thừa, cũng không nói chuyện, khóe miệng lại cong lên thành nụ cười rạng rỡ.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, thấy cô không đi, nhướng mi hỏi: “Sao thế?”
An Nhiên chỉ cười không nói, sau đó vào lúc Tô Dịch Thừa nhíu mày khó hiểu, đột nhiên tiến lên, ôm cổ anh, chủ động đưa đôi môi đỏ mọng của mình lên.
Sau khi thoáng kinh ngạc, Tô Dịch Thừa nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, chuyện hôn môi luôn là sở trường của anh. Một tay ôm thắt lưng cô, một tay đặt ở gáy cô, sau đó làm sâu sắc thêm nụ hôn này.
Đến khi Tô Dịch Thừa thả cô ra, An Nhiên sớm đã thở hồng hộc dựa vào lồng ngực anh, mà anh cũng không khá hơn chút nào, vì nụ hôn vừa rồi mà bộ ngực cũng kịch liệt phập phồng.
Hai người ôm nhau một lát, đợi đến lúc hai người bình ổn lại hô hấp, Tô Dịch Thừa mới nói bên tai cô, “Chúng ta trở về?”
An Nhiên dựa lồng ngực anh, nghe nhịp tim anh từ từ ổn định lại, vô cùng hưởng thụ khoảnh khắc yên tĩnh này.
An Nhiên cũng không để ý, bước lên nhặt cái cà vạt trên ghế sô pha, tiện thể tiếp nhận cái áo sơ mi anh vừa cởi xuống, nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh, có chút đau lòng, nói: “Nhanh đi tắm đi, thời gian không còn sớm, ngày mai còn phải đi làm.”
Tô Dịch Thừa nhìn cô, bình tĩnh nhìn một lúc lâu, mỉm cười gật đầu, xoay người vào phòng ngủ.
An Nhiên nhìn bóng lưng của anh biến mất sau cánh cửa, khóe miệng cong lên thành nụ cười, dường như cô nhận thấy lòng mình đang thay đổi, như là thật thích anh. Ý nghĩ này khiến cô có chút buồn cười, thật quá nhanh, từ khi bọn họ quen biết đến giờ mới được nửa tháng a!
An Nhiên ngồi trên ghế sô pha, hồi tưởng lại những gì xảy ra từ khi quen anh đến giờ, như là thích anh quá dễ dàng, anh quá xuất sắc, đối xử với cô quá dịu dàng và quan tâm, thích người đàn ông như anh, là quá dễ dàng không phải sao?
Cười nhạt thu lại cà vạt và cái áo trong tay, chuẩn bị cho vào máy giặt. Nhìn chén trà trên bàn, cô đưa tay thu dọn theo bản năng, đứng dậy đi về phía phòng bếp, đến chỗ bồn rửa bát để đổ nước thừa đi, vào lúc chuẩn bị đổ cái chén đột nhiên sửng sốt.
An Nhiên sững sờ nhìn màu đỏ son môi dính trên miệng chén, cô dừng lại động tác.
Người vừa gặp ở tiểu khu là một phụ nữ sao? Muộn thế này còn có phụ nữ đến gặp Tô Dịch Thừa sao?
Trong đầu suy nghĩ không chịu khống chế, trong lòng có loại tâm tình phức tạp không nói nên lời.






Tín nhiệm anh
Chậm chạp rửa sạch cái chén trong tay, lấy quần áo trở về phòng.
Tô Dịch Thừa tắm rửa xong lúc từ trong phòng tắm đi ra, thì nhìn thấy An Nhiên ngồi ngây ngốc ở trên giường ngẩn người, chân mày khẽ nhíu chặt, chắc là đang nghĩ gì đó.
Cầm khăn lông lau đầu, Tô Dịch Thừa thử khẽ gọi, “An Nhiên?”
Hình như An Nhiên không có nghe thấy, cầm quần áo trong tay, nhưng vẻ mặt trầm tư cái gì.
Như là nhận thấy điều gì bất thường, để khăn lông trong tay xuống, Tô Dịch Thừa đi về phía cô, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay để lên bả vai, vùi đầu vào hõm vai cô, hít sâu mùi sữa tắm thơm ngát còn thoang thoảng sau khi tắm xong của cô.
Vì động tác mạnh mẽ của anh mà An Nhiên ngẩn ra, lấy lại tinh thần, không biết anh đã ngồi cạnh cô từ lúc nào, hơi thở ấm áp phả vào hõm vai cô, thật là ấm, khiến cô cảm thấy có chút ngứa ngáy, vặn người nhăn nhó: nhăn nhó, “ha ha, thật là ngứa.”
Tô Dịch Thừa há mồm nhẹ nhàng cắn lấy lỗ tai tinh xảo kia, thanh âm bắt đầu có chút ám ách hỏi: “Vừa rồi đang nghĩ gì, gọi em mà không thấy phản ứng.”
An Nhiên bị cắn đến tê dại, đưa tay nửa đẩy anh ra, nói: “Không, không nghĩ cái gì.”
An Nhiên lấy lại tinh thần, nhìn anh, nói: “anh nói xem có phải là em không xứng chức* rồi không?” (xứng chức: xứng đáng với bổn phận)
Đột nhiên lại cảm thấy có chút áy náy, đối với cuộc hôn nhân này, đối với bổn phận làm vợ, dường như cô có chút không xứng chức rồi, trừ lần làm mì rưới cà chua sốt và bữa sáng hồi đó, hình như cô chưa chính thức vào bếp vì anh, mặc dù tài nấu nướng của cô cũng coi là tạm được, nhưng đúng ra cô thật không mấy xứng đáng với trách nhiệm của một người vợ.
Hơn nữa gần như tất cả những gì cô nói trước khi cưới đều không làm được, cô nói với anh, trong cuộc hôn nhân này cô sẽ độc lập, cuộc sống độc lập, kinh tế độc lập, nhưng trong khoảng thời gian này, dường như chỉ làm phiền anh nhiều hơn, sớm tối đưa đi đón về, thậm chí một chút thực phẩm chức năng tặng cha mẹ cũng là anh lo liệu.
Cuộc hôn nhân này thật khác với tưởng tượng của cô, cô cho là bọn họ sẽ không dính dáng gì đến nhau, thậm chí ít trao đổi, nhưng tình hình lúc này cùng suy nghĩ trước kia hoàn toàn khác biệt, thậm chí còn giống như đôi vợ chồng mới cưới, hàng đêm cùng nhau triền miên, mặc dù không giống như trong tưởng tượng nhưng không thể phủ nhận, cô thích cuộc hôn nhân như vậy.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, hỏi: “ví dụ như?”<