Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3368 lượt.

br>“Dường như em không nấu ăn cho anh.” An Nhiên nói, vẻ mặt thật tình.
Tô Dịch Thừa cười, lại hỏi: “còn gì nữa không? Mỗi cái này?”
“Hình như em làm phiền anh, mỗi ngày anh đều phải đưa đón.” An Nhiên nói như thế.
Tô Dịch Thừa gật đầu có chút khó dò: “còn gì nữa không?”
“Ách, sau này mỗi ngày về nhà chuyện đầu tiên em làm sẽ là nấu cơm, sau đó quét dọn nhà cửa, đồ anh tắm rửa thay ra để ở kia, để em giặt.” Hình như trừ những việc này ra, cô không có kinh nghiệm gì, không biết phụ nữ có chồng nên làm những gì, mẹ cô hay làm những cái này, vậy hẳn là những việc này rồi!
Tô Dịch Thừa gật đầu cười khẽ, hỏi: “Vậy em chuẩn bị làm sao bây giờ?”
An Nhiên suy tư một lát, nhìn anh hỏi: “hôm nay có bận không, buổi tối có xã giao không?”
Tô Dịch Thừa lắc đầu, nói, “Không có.” Các cuộc kiểm tra cuối tháng đã ổn thỏa, tiếp theo là các hội nghị trong thị ủy, nhiều cái chỉ là thủ tục.
“Vậy, vậy buổi tối anh về sớm một chút, buổi tối em vào bếp, chúng ta ăn ở nhà?” Nói đến cũng thật xấu hổ, kết hôn với anh lâu như vậy, trừ bữa ăn sáng, bọn họ căn bản không mấy khi bật bếp trong nhà, hoặc là anh có tiệc hoặc là cô có xã giao.
“Được.” Tô Dịch Thừa thẳng thắn đồng ý. Sau đó chỉ chỉ đồ ăn sáng trên bàn ăn, mặt khác đưa cho cô sữa tươi, lại giơ tay nhìn đồng hồ một chút, bình tĩnh nói: ”Bây giờ là 8h10, nếu như em không ăn thì anh có thể đi làm muộn.”
An Nhiên nhìn đồng hồ, khẽ kêu lên, vội vàng đẩy cái ghế ra, bữa sáng cũng chưa ăn đi về phòng ngủ, lấy túi xách đi làm, phải biết rằng, bọn họ lái xe đến công ty mất gần nửa tiếng đồng hồ, buổi sáng lại là giờ cao điểm, nếu bị kẹt xe giữa đường thì thật là gay go rồi.
Tô Dịch Thừa nhìn bộ dạng vội vàng hấp tấp của cô, lắc đầu bật cười, uống vài hớp sữa giải quyết bữa sáng của mình, sau đó đứng dậy cho bát đĩa vào trong bồn rửa, lại lấy ra cái túi từ trong tủ, cho bữa ăn sáng của cô vào túi, rồi mở tủ lạnh lấy một hộp sữa, như vậy, đợi cô ra ngoài, để cô mang theo ăn ở trên xe.






Mỹ nhân kia
Khi Tô Dịch Thừa đưa An Nhiên đến ‘Chân Thành kiến trúc’ là tám giờ năm mươi lăm phút, lên tầng quẹt thẻ xong là vừa đúng chín giờ.
Để túi xách vào trong tủ của bàn làm việc. Vừa mở máy tính ra thì điện thoại đặt trên bàn vang lên, là Lâm Lệ gọi tới.
An Nhiên đưa tay nhận lấy, vừa sửa sang lại tài liệu vừa nói: “Lão phật gia, sáng sớm điện thoại tới, có dặn dò gì.”
Khác với sự tùy tiện bình thường, hôm nay Lâm Lệ có chút trầm tĩnh, một lúc sau mới mở miệng: “An Tử.”
“Ừ?” Dường như nghe ra có cái gì không thích hợp, An Nhiên hỏi lại “Sao thế, xảy ra chuyện gì?”
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng thở dài của Lâm Lệ, sau đó hỏi, “hồi đó khi mi … biết Mạc Phi phản bội, có tâm tình gì a!” Thanh âm trống rỗng, không có chút linh khí nào.
An Nhiên sửng sốt, trong lòng loáng thoáng có dự cảm xấu, khẽ cau mày, hỏi dò: “Lâm Lệ, giữa mi và Trình Tường có vấn đề gì rồi?”
Trầm mặc, yên lặng chỉ còn lại tiếng hít thở. An Nhiên nắm chặt điện thoại, kịch liệt chau mày.
“Thời gian này anh ấy rất bận.” An Nhiên mặt không đổi sắc nói.
Hoàng Đức Hưng nhìn cô, một lúc lâu, đột nhiên cười, nói: “An Nhiên, có phải cô bận tâm điều gì không a!”
“Tổng giám nói đùa, tôi có thể có cái gì bận tâm, chẳng qua là gần đây Dịch Thừa thật sự rất bận, tối nào cũng gần nửa đêm mới về.” An Nhiên áy náy nói: “Nếu không như vậy đi, khi nào anh ấy có thời gian, vợ chồng chúng tôi sẽ mời tổng giám một bữa, coi như là cảm ơn ngài bồi dưỡng và chăm sóc tôi nhiều năm qua.”
Thấy cô nói như thế, Hoàng Đức Hưng cũng không nói thêm gì nữa, nhìn cô, cười cười gật đầu, “Được, đúng rồi, bản thiết kế kia thế nào rồi, ngày mai là phải tranh tài rồi.”
An Nhiên gật đầu, trả lời: “Hôm nay sửa chữa nữa là gần xong rồi.”
“Ừ, vẽ xong thì để tôi xem một chút, nếu có vấn đề thì cứ trực tiếp nói hỏi tôi.” Hoàng Đức Hưng vừa nói vừa đứng dậy, “Tốt lắm, không có việc gì, cô hãy giải quyết tốt công việc đi.”
An Nhiên gật đầu, tiễn ông ra khỏi phòng làm việc. Mà đang đưa mắt nhìn ông đi khỏi, trong nháy mắt định đóng cửa thì vừa lúc đối diện với Tiếu Hiểu đang dựa vào cửa phòng làm việc của mình, thấy cô ta hung hăng trợn mắt nhìn cô, sau đó xoay người, “ầm —!” một tiếng đóng sập cửa. An Nhiên chẳng hiểu ra sao cả, cũng không hiểu đã đắc tội với cô ta ở đâu, cả ngày thấy cô ta như muốn ăn thịt cô vậy.
Nhưng mà người khác nghĩ thế nào cô không quản được, chỉ coi như là không khí, tự nhiên sẽ không chấp gì không khí, tức giận với khoảng không thật vô vị, nên cô xoay người, một lần nữa trở lại bàn làm việc.
Sau khi trò chuyện với Hoàng Đức Hưng, đến khi An Nhiên lấy điện thoại gọi thì Lâm Lệ đã tắt điện thoại. Nhíu mày, trực tiếp gọi vào số nhà Lâm Lệ, bên kia truyền đến thanh âm lãnh đạm cứng ngắc nói điện thoại tạm thời không liên lạc được. An Nhiên biết, sợ là Lâm Lệ đã rút dây điện thoại ra rồi, trong lòng càng lo lắng hơn.
Thật vất vả mới nhịn đến buổi trưa, vốn là muốn đến chỗ Lâm Lệ, vì cuối cù


Old school Easter eggs.