Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3826 lượt.

o lắng rồi.”
Nhìn anh như thế, thoáng chốc An Nhiên không biết nói gì, chỉ sững sờ nhìn anh, một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Sau này, đừng uống rượu nữa.”
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, chân mày cong lên, trên mặt mơ hồ nổi lên má lúm đồng tiền, gật đầu, “Được, nghe vợ anh.”
An Nhiên bị câu gọi vợ của anh khiến cho thẹn thùng, mặt ửng đỏ, rút tay lại, khẽ lầm bầm rồi đi vào phòng vệ sinh.
Thật ra thì An Nhiên đâu có muốn đi phòng vệ sinh, nhưng mà sợ xấu hổ nên muốn trốn ra ngoài. Khi đi ra hành lang được một chút, định quay về, thì lại thực sự muốn đi vệ sinh. Nghĩ thế cô lại quay đầu, đi về phía cuối hành lang. Tại chỗ rẽ vào nhà vệ sinh, cô thấy một người đàn ông đứng cạnh cửa nhà vệ sinh nữ, chắc là đang chờ vợ hoặc bạn gái. Không để ý lắm, cô đi lướt qua anh ta để vào trong, nhưng vừa lúc ngoảnh mặt lại nhìn người đàn ông kia một cái, mà cũng chính cái liếc mắt này lại khiến An Nhiên bất ngờ dừng chân, sững sờ nhìn người đàn ông đứng đó, có chút giật mình, khó có thể tin!






Chú heo đánh rơi hạnh phúc
Người đàn ông kia khi nhìn thấy An Nhiên, cũng giật mình như vậy, nhưng sự kinh hoảng nhiều hơn. Mà người đàn ông đó không phải là người khác, chính là người vốn được cho là đang đi công tác, Trình Tường.
An Nhiên nhìn chằm chằm Trình Tường, chân mày nhíu chặt, vừa muốn mở miệng hỏi tại sao anh ta lại ở đây, thì lúc này một người con gái đi ra từ trong phòng vệ sinh, tóc dài tự nhiên, ngũ quan tinh sảo, chẳng qua là giờ phút này, sắc mặt cô ta có phần trắng bệch, nhìn thoáng qua thấy có chút mảnh mai.
Cô gái đi lướt qua An Nhiên, đưa tay cho Trình Tường, khẽ cười với anh ta, nói: “Đi thôi.”
Trình Tường nhìn cô ta, khóe miệng khẽ cong lên, gật đầu, đến đỡ cô ta rời đi, rồi ngoảnh lại liếc nhìn An Nhiên, ánh mắt kia có chút phức tạp, An Nhiên nhìn không hiểu.
Bình tĩnh nhìn Trình Tường dìu người con gái kia rời đi, cuối cùng thì biến mất trong tầm mắt cô, An Nhiên sửng sốt một lúc lâu mới phục hồi lại thần trí, vội vàng lấy di động từ trong túi ra, cô không có suy nghĩ nhiều nên lập tức gọi điện cho Lâm Lệ.
Nhưng mà khi bên kia đầu dây truyền đến tiếng nói của Lâm Lệ, bỗng chốc An Nhiên không biết nói gì, cô và Lâm Lệ đã quen biết mười năm, hai người kẻ ở giường trên người ở giường dưới trong kí túc xác, quan hệ còn thân hơn cả chị em ruột, cô hiểu rõ tính cách Lâm Lệ, mặc dù nhìn qua cô ấy luôn vui tươi, hồn nhiên, nhưng khi dính dáng đến chuyện tình cảm, cô có thể rất yếu đuối, thật ra thì cô ấy không mạnh kiên cường và dũng cảm như bề ngoài.
“Alo, An tử, tìm ta đi ăn cơm sao?” Thanh âm của Lâm Lệ rất vui vẻ, có thể nghe ra lúc này tâm trạng của cô rất tốt.
An Nhiên im lặng một lát, hỏi: “Trình Tường có ở nhà không?”
“Anh biết.” Trình Tường gật đầu, nói: “cô gái vừa rồi là bạn anh, quen nhau từ nhỏ, nhưng bọn anh không có loại quan hệ kia.”
“A, thanh mai trúc mã, hai người vô tư.” An Nhiên cười lạnh.
“Thật không phải là như em nghĩ!”
“Vậy tại sao anh phải lừa gạt Lâm Lệ rằng anh đi công tác? Còn bịa ra một lời nói dối nực cười như vậy để lừa cô ấy!” An Nhiên nghiêm nghị chất vấn.
“Anh không muốn cô ấy suy nghĩ nhiều, hiện tại cô ấy đang mang thai, dễ suy nghĩ lung tung.” Liếc nhìn An Nhiên một cái, Trình Tường xoay người tựa vào vách tường bên cạnh, khẽ thở dài, nói: “Cô ấy là bạn anh, bọn anh đã quen biết từ nhỏ, trước đó cô ấy xảy ra chút chuyện, bên cạnh không còn bạn bè người thân nào, bây giờ đang bị bệnh, cho nên anh mới đến chăm sóc cô ấy. Đây là sự thật, anh không hề lừa em. Không nói cho Lâm Lệ biết chỉ là vì không muốn cô ấy suy nghĩ lung tung, có khi lừa dối cũng không phải là lời nói dối ác ý.”
“Anh có thể thuê y tá.” Anh ta không phải là người không trả nổi số tiền này, suy cho cùng cô nam quả nữ như thế, bị người khác nhìn thấy, sẽ khó tránh khỏi họ suy nghĩ nhiều.
“Cô ấy không để cho bất kỳ ai đến gần mình.” Trình Tường nói.
“Cho nên anh là đặc biệt?” An Nhiên hỏi ngược lại.
“Anh chỉ coi cô ấy là em gái, cô ấy cũng chỉ coi anh như anh trai, trừ lần này ra, sẽ không có lần sau nữa!” Trình Tường giải thích.
An Nhiên không nói gì, bình tĩnh nhìn anh ta một lúc lâu, đột nhiên điện thoại cầm trong tay vang lên, là Lâm Tiểu Phân gọi điện thoại đến, đưa tay lên nhận, mới biết thì ra là Lâm Tiểu Phân đã đến bệnh viện, nhưng mà không biết phòng bệnh, hiện tại bà đang ở tầng dưới bệnh viện, bảo An Nhiên đi xuống đón bà.
Ngắt điện thoại, cô lại ngẩng đầu nhìn Trình Tường, nghiêm mặt nói: “Lâm Lệ là bạn em, em không muốn thấy cô ấy bị tổn thương. Anh cũng là bạn em, mọi người chúng ta đã quen biết nhau mười năm, em biết rõ anh đối xử với Lâm Lệ như thế nào, cho nên lần này em tin những gì anh vừa nói là thật.”
Trình Tường thở phào nhẹ nhõm, “cám ơn.”
An Nhiên gật đầu, nói tiếp, “nhưng mà, dù sao trai gái khác biệt, có lẽ anh nên tìm bạn bè hoặc người quen đến chăm sóc cô gái kia, hôm nay là em gặp được thì ngày mai có thể là người khác, em không muốn đến lúc đó