Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3386 lượt.
ng đi đến bệnh viện.
Trên đường An Nhiên không tiếc vượt đèn đỏ nhiều lần, cũng may đã khá muộn, trên đường cũng không có nhiều xe, nên không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.
Tô Dịch Thừa được đưa vào phòng cấp cứu, sau khi tiêm thuốc, sắc mặt Tô Dịch Thừa mới dịu lại một chút, tuy vẫn nhíu chặt chân mày nhưng sắc mặt đã không trắng bệch đáng sợ như vừa rồi.
Vào lúc Tô Dịch Thừa đang truyền nước, thì An Nhiên không yên lòng hỏi bác sĩ trực ban, họ nói là bệnh loét dạ dày tái phát, có lẽ là do rượu hoặc thức ăn cay kích thích, chưa quá nghiêm trọng, tuy không cần phẫu thuật nhưng cũng phải ở lại mấy ngày để theo dõi.
Nghe bác sĩ nói xong, An Nhiên mới yên tâm lại, liếc nhìn người đàn ông đang ngủ thiếp đi trên giường bệnh, nhưng chân mày vẫn khẽ nhíu lại, sau đó cầm giấy tờ và tờ khai đi làm thủ tục nhập viện cho anh.
Khi trở về, thì Tô Dịch Thừa mơ mơ màng màng tỉnh lại, liếc nhìn An Nhiên ngồi bên cạnh, sau đó lại mơ mơ màng màng nhắm mắt lại. Bởi vì chuyên xảy ra đột xuất, đồ dùng thiết yếu gì cũng chưa mua, cô biết gần cổng bệnh viện có siêu thị, cho nên nhân lúc anh ngủ, định đi siêu thị mua bàn chải đánh răng, khăn mặt và chậu rửa mặt. Trước khi ra khỏi bệnh viện, An Nhiên còn đặc biệt vòng đến hỏi bác sĩ, bác sĩ nói trong khoảng thời gian này phải chăm sóc dạ dày, sau này cũng phải cố gắng tránh những món đồ nóng.
Bởi vì sợ nửa đêm anh tỉnh lại mà đói bụng, nên trước khi quay về An Nhiên nhân tiện đi mua bát cháo loãng, như vậy, nếu anh tỉnh lại lúc nửa đêm cũng có thể ăn được.
Nửa đêm Tô Dịch Thừa tỉnh lại thật, nhưng mà vì khát quá, nằm ở trên giường mơ hồ nhìn ra nơi này không phải ở nhà mà là trong bệnh viện, anh khát khô cả miệng, quay đầu định ngồi dậy, lại thấy An Nhiên ngủ gục ở cạnh giường, một tay còn đặt ở trên đùi anh, sợ đánh thức cô, Thư Dịch Thừa cũng không ngồi dậy, quay đầu nhìn thấy trên tủ đầu giường có nửa cốc nước, đưa tay muốn lấy.
Dù đã rất cẩn thận, động tác cũng rất nhẹ nhàng, nhưng mà vẫn đánh thức An Nhiên đang ngủ không sâu, thấy anh tỉnh lại, An Nhiên hỏi, “Anh tỉnh rồi, cả người có chỗ nào khó chịu không? Bụng còn đau không? Có đói bụng không, có muốn ăn chút gì không?”
Tô Dịch Thừa nhìn cô, khóe miệng cong thành một vòng cung lớn, chắc là cô bị mình dọa sợ rồi, muốn mở miệng nói gì đó an ủi cô, nói cho cô biết mình không sao, nhưng vừa mở miệng, thanh âm bị cản lại ở cổ họng: “Không, không sao, đừng lo lắng!” Thanh âm kia cực kỳ khàn khàn, vừa nói xong, cổ họng khô khốc, đau đớn dữ dội.
Thấy thế, An Nhiên vội vàng rót cho anh cốc nước, đỡ anh ngồi dậy, cho anh uống nước.
Gần như Tô Dịch Thừa uống một mạch hết nửa cốc nước thì cổ họng như bị thiêu đốt kia mới dễ chịu được một chút.
An Nhiên để cái cốc lên trên tủ đầu giường, lại hỏi anh: “Có đói bụng không? Em vừa mua cháo, có muốn ăn cho nóng người không?”
Tô Dịch Thừa lắc đầu, lúc này anh không có khẩu vị ăn uống gì cả, nằm trên giường mơ mơ màng màng rồi nhắm mắt mê man ngủ đi.
Hôm sau từ trong mê man tỉnh lại, loáng thoáng nghe thấy An Nhiên cầm lấy điện thoại cho Hoàng Đức Hưng xin nghỉ.
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, thì cô đã cúp điện thoại quay trở lại, thấy anh tỉnh, liền hỏi anh có đói không, cô đi mua cho anh ít cháo.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, một lúc lâu mới gật đầu đồng ý, đúng là anh thấy đói rồi, tối qua uống nhiều rượu, gần như chẳng ăn gì, uống đỏ, vàng, trắng lẫn lộn, trên đường về thì thấy bụng cực kỳ khó chịu, anh biết là bệnh loét dạ dày lại tái phát, nhưng vẫn kiên quyết để tài xế lái xe về nhà, cứ nghĩ là uống vài viên sẽ không sao, lại không ngờ ông trời không giúp anh, thế mà lọ thuốc lại trống không, có lẽ lần trước đã uống hết sạch, gần đây cũng không phải đi xã giao nhiều lắm, nên bệnh cũ đã lâu không tái phát, thuốc trong nhà hết cũng quên mất.
Khi An Nhiên đi mua cháo, Tô Dịch Thừa gọi điện cho thư ký Trịnh, nói hôm nay mình không đến phòng làm việc được rồi, có công văn gì khẩn cấp thì trực tiếp đưa đến bệnh viện.
Thư ký Trịnh bị tiếng nói khàn khàn của anh dọa đến, vội hỏi anh làm sao, Tô Dịch Thừa nói sơ lại tình hình cho anh ta, nhưng không đợi anh nói xong, thư ký Trịnh đã hỏi địa chỉ tới đây.
An Nhiên xách cháo trắng đi lên, phải ăn sáng bằng đồ ăn dễ tiêu, nên cô thay anh sắp xếp.
Cô y tá đến đo nhiệt độ, không sốt cao, nhưng mà hôm nay vẫn tiếp tục truyền nước, dặn rằng trong khoảng thời gian này phải chú ý ăn uống, nhớ là không được đụng vào rượu và thức ăn cay, An Nhiên ghi nhớ từng cái một.
Tô Dịch Kiều gọi điện khi thư ký Trịnh đến, lúc đó Tô Dịch Thừa và thư ký Trịnh đang nói chuyện công việc, điện thoại di động để bên cạnh, khi điện thoại vang lên Tô Dịch Thừa chỉ nhìn một cái, sau đó đưa cho An Nhiên, bảo cô nhận điện.
An Nhiên nghi hoặc nhận lấy, nhìn màn hình mới biết là Tô Dịch Kiều, đã gặp mặt hai lần, tính cách cô ấy cũng hòa đồng, nên An Nhiên cũng không lo lắng gì, trực tiếp nhấn nút nghe.
Thật ra thì Tô Dịch Kiều gọi tới là hỏi chuyện hai nhà gặp mặt ăn cơm tối nay, muốn hỏi trước Cố Hằng Văn và Lâm Tiểu Phâ