Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3399 lượt.

n có ăn kiêng gì không, nếu có thì cô trực tiếp bảo đầu bếp tránh ra món đó, dù sao là người lớn hai nhà gặp mặt, phải chú trọng chu toàn một chút.
Tô Dịch Kiều nói một tràng, làm An Nhiên vẫn không có cơ hội nói chen vào, đợi cô nói xong rồi, nhưng mãi không nghe thấy Tô Dịch Thừa trả lời, nên không khỏi gọi: “anh, anh có nghe không đấy, phải trả lời chứ!”
Lúc này An Nhiên mới có cơ hội mở miệng, nói: “A, Dịch Kiều, chị là An Nhiên, anh của em hiện tại có việc, không tiện nghe điện thoại.”
Bên kia dường như Tô Dịch Kiều có chút bất ngờ, nhưng mà chỉ là vài giây, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, niềm nở gọi: “Chị dâu à, bây giờ chị ở với anh sao, không có đi làm sao?”
An Nhiên mới kịp phản ứng, Tô Dịch Thừa vào bệnh viện thế này, mặc dù không có vấn đề lớn, nhưng dù sao cũng phải ở lại bệnh viện mấy ngày để quan sát, như vậy không thể đến bữa cơm tối nay, vội vàng nói với Tô Dịch Kiều: “Dịch Kiều, không thì cứ hủy bỏ bữa cơm tối nay trước đã.”
“Ách, tại sao?” Tô Dịch Kiều khó hiểu, sáng nay mẹ cô còn đặc biệt gọi cô bố trí đầu bếp tốt nhất cho tối nay, dự định dành ra căn phòng tốt nhất, không hề nói đến hủy bỏ a!
“Anh trai em bị loét dạ dày, bác sĩ bảo phải ở lại bệnh viện mấy ngày quan sát, cho nên, bữa tối lùi lại mấy hôm nữa đi.” An Nhiên nói chi tiết.
“Hả! Sao có thể như vậy, anh ấy không sao chứ, phải cấp cứu sao? Có phải là anh ấy lại uống mấy loại rượu hỗn hợp không? Anh ấy mà uống rượu pha dễ phát bệnh lắm.” Tô Dịch Kiều nghĩ thầm, dạ dày của anh trước đây đã sớm hỏng, có một lần đặc biệt nghiêm trọng, uống đến dạ dày bị xuất huyết, nôn cả ra máu, dọa mẹ cô suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
“Tối qua có xã giao, chắc là uống nhiều quá.” An Nhiên nói.
“Chị dâu, hai người đang ở bệnh viện nào, em qua đó một chút.”
An Nhiên đọc tên và địa chỉ bệnh viện rồi mới cúp điện thoại. Sau khi cúp điện thoại lại gọi cho Lâm Tiểu Phân, nói sơ lại tình hình lần nữa, sau đó nói hủy bỏ bữa tối nay, đổi lại hẹn lần sau.
“Dịch Thừa không sao chứ?” Lâm Tiểu Phân quan tâm hỏi, lại vừa trách cứ An Nhiên: “Con nói con a, sao con không chăm sóc tốt nó một chút, hai người mới kết hôn mấy ngày a, con đã đưa người ta đến bệnh viện rồi!”
An Nhiên xấu hổ, nhỏ giọng nói, “Anh ấy đi xã giao uống nhiều quá.”
“Công việc quan trọng cũng đâu bằng sức khỏe.” Lâm Tiểu Phân trách cứ, hỏi: “Bây giờ đang ở đâu, mẹ qua đó một chút.”
Ngắt điện thoại, Tô Dịch Thừa và thư ký Trịnh cũng đã nói xong, thư ký Trịnh nhìn cô mỉm cười gật đầu, sau đó lại quay đầu nói với Tô Dịch Thừa: “Tôi về thị ủy trước, sẽ bàn giao những gì mà anh dặn.”
Tô Dịch Thừa gật đầu, không có ý kiến gì thêm.
Thấy anh ta đi về, An Nhiên đứng dậy đưa anh ta ra ngoài, khi trở về Tô Dịch Thừa thì đang ngồi trên giường bệnh, mặc dù sắc mặt tiều tụy, nhưng không hề làm ảnh hưởng đến sức quyến rũ và anh tuấn của anh, mất vẻn vẹn cả buổi sáng cho việc kiểm tra phòng, chuyền nước, đưa thuốc, mỗi lần là các y tá khác nhau, kể cả không có việc gì, cũng luôn có y tá đi qua giở đi giở lại bệnh án ở đầu giường, sau đó dặn dò mấy ngày này anh phải cố gắng ăn nhạt một chút.
Đợi y tá kiểm tra phòng kia đi ra ngoài, Tô Dịch Thừa mới vẫy vẫy tay với An Nhiên, bảo cô đến đây, nói: “Tối qua, em vất vả rồi.”
An Nhiên lắc đầu, khóe môi nhếch lên cười nhạt, hỏi: “Có khát nước không? Có muốn em rót cho anh cốc nước không.”
Vừa rồi nói chuyện một lúc lâu với thư ký Trịnh, cổ họng giờ phút này đúng là khô cháy, khó chịu, nên anh gật đầu, không từ chối.
Nhận lấy nước mà An Nhiên đưa tới, anh thuận miệng hỏi: “Vừa rồi Dịch Kiều gọi tới nói gì vậy.”
“Vốn là muốn bàn bạc với anh chuyện bữa cơm tối nay, nhưng mà với tình trạng của anh bây giờ, em bảo cô ấy hủy bỏ rồi.” An Nhiên nói.
Tô Dịch Thừa nhìn chai nước đang chuyền vào tay, cười cười có chút bất đắc dĩ.
Im lặng một lát, An Nhiên hỏi: “Tối qua sao lại uống nhiều rượu như vậy?” Cô không dám chắc việc anh say rượu tối qua có liên quan đến Lăng Nhiễm không.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, khóe miệng mỉm cười nhợt nhạt, nói: “Ngày hôm qua đi cùng với mấy người bên cục kế hoạch, không từ chối được, nên uống nhiều hơn mấy chén.”
“Dạ dày không tốt, sau này cố gắng uống ít thôi.” Khẽ cau mày, An Nhiên nói.
Tô Dịch Thừa mỉm cười, đưa tay kéo tay cô qua, “Hôm qua, hù dọa em rồi?” Bàn tay anh xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cô, anh biết hôm qua nhất định là cô bị dọa sợ rồi, gấp đến độ muốn khóc.
An Nhiên nhìn anh, liếc một cái, nhưng không nói lời nào, tay bị anh nắm hơi nóng, dinh dính mồ hôi, nhưng mà cô cũng không rút tay lại lại, vì sợ động đến việc chuyền nước của anh.
Thật ra, hôm qua cô thật sự bị anh hù dọa, nhưng mà đổi lại là bất cứ ai thì cũng sẽ bị dọa đến nhảy lên a, vừa ra đến phòng khách thì nhìn thấy anh ôm bụng với vẻ mặt tái nhợt, một câu cũng không nói rõ được, may mà hiện tại không có vấn đề gì rồi.
“Thật xin lỗi.”
An Nhiên quay đầu, thấy Tô Dịch Thừa chăm chú nhìn cô, trên mặt rất áy náy, tay vẫn nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa nắn, sau đó áy náy mở miệng: “Tối qua để em l