Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3428 lượt.
o cô có ảo tưởng rằng hôn nhân của bọn họ thực sự là kết quả tình yêu của hai người.
Hốc mắt đột nhiên nóng lên, quay mặt đi không nhìn đến anh, đưa tay lướt trên mặt gỗ lim của bàn làm việc, nước mắt lăn theo gò má, khóe miệng cong lên rạng rỡ.
Tô Dịch Thừa đưa tay xoay người cô lại, nhìn dòng nước mắt trên gương mặt của cô, chân mày nhíu lại, anh đưa cô đến đây không phải là muốn nhìn cô khóc, nên đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô "Sao lại khóc? Không thích sao?"
An Nhiên vội lắc đầu, đâu phải cô không thích, cô thích muốn chết, vì vui mừng quá, nên không nhịn được phải hỏi: "Tại sao, tại sao lại đối xử tốt với em như vậy?" Thanh âm kia còn hàm chứa nồng đậm giọng mũi.
Tô Dịch Thừa bị bộ dáng của cô chọc cười, nên cười phá lên, đưa tay vuốt vuốt đầu cô, nói: "Em là vợ anh, không đối xử tốt với em thì tốt với ai?"
An Nhiên cười khúc khích, nhìn anh, khóe mắt còn mọng nước.
Tô Dịch Thừa đưa tay lau đi nước mắt của cô, đưa cô đến đây nói rõ ràng mọi chuyện chỉ không muốn cô vì những chuyện nhàm chán kia mà khổ sở nữa, không muốn thấy cô ngây ngốc tủi thân ngồi ở góc nhà, cô là vợ của anh, dù bọn họ kết hôn xuất phát từ nguyên nhân gì đi chăng nữa, hay có quá hoang đường, có quá qua loa hơn nữa, đều không quan trọng, quan trọng là từ nay về sau, cô là vợ anh, là người làm bạn với anh trong suốt quãng đời còn lại, cho dù hiện tại cô cũng không yêu anh tha thiết, cho dù trong lòng cô còn cất giữ nỗi lưu luyến, nhớ nhung một người khác. Nhưng anh tin cô cũng giống mình, rốt cuộc đều là người hướng về hôn nhân. Như thế, sau cùng bọn họ sẽ yêu nhau sau khi cưới thôi.
Nhìn anh, như là hạ quyết tâm rất lớn, An Nhiên mở miệng hỏi: "Anh có muốn biết chuyện giữa em và Mạc Phi không?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, trong lòng vui mừng về chuyện này, rốt cuộc cô đã chủ động đề cập với anh, nhưng nhìn nét mặt của cô, anh biết, thật ra thì vết thương kia còn chưa hoàn toàn lành lại, thật ra thì cảm giác như thế anh đã từng cảm nhận sâu sắc, có một việc đã qua lâu rồi, lâu đến mức chính mình đã dần quên lãng, lâu đến mức chính mình cũng cảm thấy đã không sao, có thể buông xuống, nhưng khi nhắc lại, đối mặt lại, những vết thương đó vẫn âm ỉ đau đớn, nói cách khác vẫn còn chưa buông xuống được, cảm giác bị phản bội và khổ sở quá sâu sắc, nhiều năm sau khi nghĩ đến cũng nhìn thấy rõ mồn một, thấy mà đau lòng.
Đem tay xoa gương mặt của cô, nhìn cô nhẹ nhàng hỏi: "Em sẵn lòng nói cho anh biết không?"
An Nhiên quả quyết gật đầu, "Anh muốn biết, em liền nói." Anh có thể thẳng thắn tất cả với cô, coi như là trao đổi công bằng, cô cũng có thể nói cho anh biết toàn bộ những gì anh muốn biết.
Tô Dịch Thừa cười, nhìn cô một lúc lâu, rồi mới lắc đầu, nói: "Anh cảm thấy hiện tại anh có một chuyện càng muốn làm hơn, so với nghe những chuyện cũ vô vị kia hàng trăm lần."
An Nhiên nghi hoặc: "Chuyện gì?"
Tô Dịch Thừa cười không lên tiếng, trực tiếp dùng hành động nói cho cô biết, anh tiến tới, nâng mặt cô lên, in xuống nụ hôn nóng bỏng.
Hai người chà xát dây dưa, Tô Dịch Thừa dán lên môi cô nói, "Có một số chuyện không vui, không muốn nói thì không cần gắng gượng nói cho anh biết, sau này nhớ kỹ hãy chia sẽ với anh những chuyện em thấy hạnh phúc, vì anh cũng sẽ làm như vậy."
An Nhiên từ từ nhắm hai mắt, đáp lại nụ hôn của anh, gật đầu, trong lòng không tiếng động nói câu, cám ơn!
Hai người ngồi trong phòng một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới nắm tay cô rời đi, lúc đi, An Nhiên không ngừng ngoảnh đầu lại, cô thích cảm giác ở đây.
"Lần trước ở bệnh viện chuyện nói với Diệp tiên sinh chính là chuyện ở đây sao?" Cô nhớ bọn họ từng nói cái gì sửa sang nhà cửa, bây giờ nghĩ lại, chắc là chuyện này rồi.
"Ừ, lần này thật sự là dồn ép cậu ta rồi." Tô Dịch Thừa nhàn nhạt cười, khi khởi động xe chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nhìn An Nhiên nói, "Lúc nào anh sắp xếp để hai người gặp mặt nhé, cậu ta là người bạn tốt nhất của anh."
An Nhiên gật đầu, cũng nhớ đến chuyện Lâm Lệ muốn gặp anh lúc trước, thuận miệng nói: "Vậy lúc nào đó anh cũng đến gặp bạn bè tốt nhất của em đi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, "Được."
Trên đường trở về tâm trạng của An Nhiên dường như rất tốt, lúc này so với buồn rầu khi sang, tưởng chừng như hai người khác nhau, cô nhàn nhạt nở nụ cười, má lúm đồng tiền thấp thoáng hiện ra, trông rất đẹp mắt.
Bên trong xe mở nhạc nhẹ, An Nhiên khẽ lắc lư theo nhịp điệu, một chốc thì nhìn Tô Dịch Thừa, một chốc lại quay đầu nhìn ra phía ngoài xe.
Tô Dịch Thừa chuyên chú lái xe, quay đầu khẽ liếc sang cô, một tay giữ tay lái, tay kia duỗi ra, nắm chặt lấy tay cô.
An Nhiên quay đầu nhìn anh, trở tay nắm lại anh, nụ cười trên miệng càng rõ ràng hơn, thậm chí đáy mắt còn tràn đầy hương vị hạnh phúc.
Không khí dường như rất ấm áp, âm nhạc nhẹ nhàng, hai người nắm tay nhau.
Không khí vô cùng ấm áp và mập mờ, An Nhiên vui vẻ mà có chút ngượng ngùng, đỏ ửng mặt, quay đầu, nhanh chóng nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.
Giang Thành về đêm là một thành phố rất đẹp, ánh đè