Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3446 lượt.
ời đàn ông vừa rồi chính là bạn trai của Lâm Lệ?" Thật ra thì không cần cô trả lời, đáp án đã rõ ràng .
An Nhiên xoay người nhìn anh, cuối cùng có chút cười nhạo gật đầu. Bực bội mở miệng, "Ba người chúng em là bạn bè, Lâm Lệ và anh ta từ đại học quen đến bây giờ, gần mười năm tình cảm, còn không đến mười ngày nữa bọn họ sẽ tổ chức hôn lễ rồi, trong bụng của Lâm Lệ còn đang mang thai đứa con của anh ta." Nói xong, hốc mắt có chút cay cay.
Tô Dịch Thừa không nói gì, chuyên chú lái xe, một tay rời khỏi tay lái, duỗi ra cầm tay cô.
"Thật ra thì, thật ra thì mấy ngày hôm trước ở trong bệnh viện em đã gặp anh ta, thấy Trình Tường ở cùng người người phụ nữ kia." Nói xong, đột nhiên An Nhiên tự giễu cười ra tiếng, "ha ha, em thật ngốc, ngu ngốc tin tưởng lời giải thích của anh ta, thực sự tin bọn họ không có gì, thật là ngốc quá, một người đàn ông có thể lừa vợ mình sau đó lén lút đến bệnh viện một mình chăm sóc cho một người đàn bà khác, thậm chí đỡ cô ta đi nhà vệ sinh, như vậy, làm sao chỉ có thể là bạn bè bình thường. Thế mà em lại tin tưởng lời bịa đặt của anh ta..."
Tô Dịch Thừa không nói lời nào, trên thực tế cũng không biết nên nói cái gì, anh hoàn toàn không có kinh nghiệm về phương diện này.
Xe chậm rãi đi vào tầng hầm khu nhà ở, sau khi cười xong, An Nhiên vẫn duy trì tư thế vừa rồi, tay đỡ mặt, nhìn ra phía ngoài.
Tắt động cơ, cũng không vội xuống xe, Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, khẽ thở dài, nói: "An Nhiên, chúng ta không có siêu năng lực, không thể biết trước tương lai, có một số việc nếu như nhất định phải xảy ra, chúng ta không có cách nào ngăn cản được, cho dù chúng ta rất muốn, nhưng đành bất lực."
Nghe vậy, An Nhiên sững sờ quay đầu, nhìn chằm chằm anh.
Đưa tay vén sợi tóc trên trán cô, Tô Dịch Thừa nói tiếp: "Cho dù lần trước em nhìn ra anh ta đang nói dối, nhìn ra anh ta lừa gạt, em cũng không thể thay đổi được sự thực anh ta ngoại tình, không phải sao?"
An Nhiên rũ mắt xuống, Tô Dịch Thừa nói không sai. Đúng vậy a, cho dù lần trước ở bệnh viện cô biết Trình Tường ngoại tình thì sao, cô nghĩ cô sẽ như vừa rồi, không dám nói gì với Lâm Lệ, vì nghĩ đến tình cảm của cô ấy với Trình Tường, nghĩ đến tình trạng sức khỏe của cô ấy bây giờ.
Đưa tay nâng khuôn mặt cô lên, để cô ngẩng đầu nhìn mình, nhìn vào mắt cô, nói: "Đây không phải là lỗi của em, đừng tự trách mình."
"Em … Lâm Lệ, Lâm Lệ là bạn tốt nhất của em." Trong lòng An Nhiên vẫn thấy khó chịu, vì Lâm Lệ, vì biết rõ tình cảm của cô ấy với Trình Tường, nếu để cô biết Trình Tường ngoại tình, cô ấy làm sao có thể chịu đựng được! Cô đau lòng cho Lâm Lệ.
Tô Dịch Thừa không nói thêm gì nữa, đưa tay ôm cô vào lòng, trong ngực, vỗ vỗ lưng cô.
Không mở miệng được
Không tập trung nhìn tài liệu trong tay, đó là tư liệu về khu nghỉ dưỡng của nước ngoài mà ngày đó Hoàng Đức Hưng đưa cho cô. Nhìn cả buổi sáng, nhưng thực chất là không có vào đầu một chút nội dung nào. Trong đầu luôn hiện ra cảnh trên xe mà mình đã chứng kiến tối qua!
Cáu kỉnh ném tài liệu trong tay lên trên bàn, cầm cái điện thoại gọi cho Lâm lệ.
Một lúc lâu Lâm Lệ mới tiếp điện thoại, chỗ cô hơi ầm ĩ, xung quanh hình như là có nhiều người, đang nhao nhao nói, khiến cô ấy nói chuyện suýt nữa không nghe rõ lắm.
"Mi ở đâu thế, sao lại ầm ĩ như vậy?" An Nhiên cầm lấy điện thoại di động, hơi cất cao giọng lên hỏi.
Khi An Nhiên đến bệnh viện Mẹ Và Bé của Giang Thành, Lâm Lệ vẫn đang ngồi cầm số hiệu chờ trên ghế nhựa ở hành lang, bên cạnh còn có vài đôi vợ chồng trẻ, nhìn giống Lâm Lệ, nhìn không ra là mấy tháng, còn có người bụng đã lộ rõ, tròn trịa, giống quả cầu đầy khí, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung, nhìn mà sợ.
Nhưng mà dường như trừ Lâm Lệ ra, những người khác đều có chồng đi cùng, không thì có mẹ đẻ hoặc mẹ chồng ở bên cạnh, không ai là chỉ có một mình. Nhìn cảnh này, trong lòng An Nhiên lại càng cảm thấy chẳng đáng thay cho Lâm Lệ, càng thêm thương cô hơn.
Thấy An Nhiên vội vàng đến đây, Lâm Lệ hơi có chút không đồng ý nhíu mày: "Đã nói không cần tới, mi còn tới đây." Một mình cô cũng có thể, cô không phải là người thích bị chiều chuộng như vậy, lại nói, hiện tại cái thai mới hơn hai tháng thôi, bụng chưa to, đi lại cũng dễ dàng, không có cái gì phải lo lắng.
An Nhiên không để ý chỉ ngồi xuống cạnh cô, nói: "Đứa con trong bụng mi cũng là con ta, ta tới cùng mi khám thai có gì không thể."
Lâm Lệ có chút bị cô đánh bại, lời của cô rất nặng mùi, người không biết còn tưởng cô cùng An Nhiên có quan hệ gì đó. Vừa định mở miệng nói gì thì cửa phòng khám mở ra, một đôi vợ chồng trẻ với bụng to tướng đi ra, sau đó cô y tá mặc áo blue trắng đi ra hô lên: "số hai mươi chín, số hai mươi chín đi vào!"
Lâm Lệ còn chậm chạp chưa kịp phản ứng, theo bản năng còn ngoảnh lại tìm kiếm số hai mươi chín mà y tá gọi, thật lâu không có người đứng ra.
Thấy mãi không có người đi ra, cô y tá lại cất giọng hô: "Số hai mươi chín, số hai mươi chín Lâm Lệ, Lâm Lệ có