Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3421 lượt.
n gật đầu, “No rồi.” Thật ra thì vừa rồi ăn cũng kha khá, chỉ không ngờ sẽ gặp Đồng Tiểu Tiệp ở đây, càng không nghĩ cô ta gọi Trương Viễn Sơn và Mạc Phi ra ngoài.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa xoay người nói với Trương Viễn Sơn và Mạc Phi: “Vậy Trương tổng và Mạc tổng cứ tiếp tục đi, tôi và An Nhiên còn có chút việc, nên đi trước.”
“Được được, ngài bận rộn, ngài bận rộn.” Trương Viễn Sơn vội vàng cười đáp, mà Mạc Phi đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào An Nhiên, vẻ mặt như là đang chịu đựng cái gì.
Tô Dịch Thừa cười nhạt gật đầu, cầm lấy cái túi xách của An Nhiên, sau đó nắm tay cô đi về phía quầy bên kia.
Nhìn bọn họ tính tiền ra khỏi nhà hàng, Trương Viễn Sơn xoay người lại, chuẩn bị về gian phòng của mình, nói với Mạc Phi: “Đi thôi.”
Mạc Phi bình tĩnh nhìn cánh cửa nhà ăn kia, tất nhiên anh nghe ra ám chỉ trong lời nói của Tô Dịch Thừa vừa rồi, nhưng không cam tâm, mà dù không cam tâm thì hiện tại anh cũng không làm được gì. Vốn tưởng Tô Dịch Thừa chỉ là một viên chức nhỏ nhoi của công ty nào đó, dù có phong độ đi chăng nữa cũng chỉ là người làm công, có thể cho An Nhiên cuộc sống bình yên nhưng không cho cô được cuộc sống tốt nhất, đây là kết luận khi anh thấy anh ta lái chiếc xe kia.
Thậm chí anh còn nghĩ, dù hiện tại anh ta và An Nhiên có ở cùng một chỗ, nhưng qua nửa năm nữa, chỉ cần hơn nửa năm nữa, đến lúc đó anh chắc chắn sẽ liều lĩnh kéo cô lại bên mình, thế nhưng anh không ngờ Tô Dịch Thừa lại là trợ lý thị trưởng Giang Thành, lại càng không ngờ phía sau anh ta còn có một gia tộc Tô thị hùng mạnh! Thân phận như vậy, anh không thể chắc thắng.
Thấy anh bất động, Trương Viễn Sơn lại gọi: “Mạc Phi?”
Mạc Phi phục hồi tinh thần lại, gật đầu với ông ta, nói: “Tôi đi phòng vệ sinh.” Nói xong liền đi thẳng về hướng phòng vệ sinh, lúc này anh ta cần tự mình ‘yên tĩnh’, nếu không, anh ta thật không biết nên đối mặt với Đồng Tiểu Tiệp trong phòng như thế nào!
Nhớ lại năm ấy
Tô Dịch Thừa nắm An Nhiên đi ra ngoài, nhìn đồng hồ một chút, nói: “đi thôi, dẫn em đến chỗ này.”
An Nhiên còn hơi hoảng hốt, nghe vậy, gật đầu chậm nửa nhịp: “được.”
Cuối cùng xe chậm rãi dừng lại trước một chung cư cao cấp. An Nhiên có chút ngơ ngác quay đầu nhìn anh: “Sao lại đưa em đến đây?”
Tô Dịch Thừa cười nhạt không nói, xuống xe, rôi mở cửa xe cho cô, còn phong độ vươn tay, cười nói: “Đi thôi, anh dẫn em đi lên xem một chút.”
Mặc dù nghi hoặc khó hiểu, nhưng An Nhiên vẫn để mặc anh nắm tay đi vào tòa nhà. Thật ra thì An Nhiên đã biết về chung cư này, dù sao việc làm của mình cũng liên quan đến ngành này.
Hồi đó khi chung cư này còn chưa bắt đầu giao dịch cũng đã bán ra hơn một nửa, khi bắt đầu giao dịch thì chỉ trong hai, ba ngày đã bán hết sạch, khi đó kỷ lục này đã nhanh chóng làm bùng nổ ngành này. Khi đó cô vừa đến thực tập ở ‘Chân Thành’ không lâu, cô còn nhớ rõ khi ấy công ty còn vì thế mà đặc biệt tổ chức một hội nghị động viên, thậm chí còn phân tích triệt để nguyên nhân thành công của bọn họ.
Khi vào thang máy, An Nhiên vẫn không nhịn được hỏi: “Định đến gặp người nào sao?”
Tô Dịch Thừa cười lắc đầu, “Không phải.”
Lâm huyện là một huyện trực thuộc Giang Thành, cách thành phố Giang Thành hơn một trăm cây số, nhanh cũng phải gần nửa ngày lái xe.
Gần đây vẫn luôn bận rộn chuyện điều phối cơ sở, đã gần hai tuần lễ chưa trở về Giang Thành rồi, hôm nay công việc trên tay rốt cục đã xong một phần, mai là cuối tuần, Tô Dịch Thừa thu dọn đồ đạc lái xe trở về.
Trên đường về còn gọi điện cho Diệp Tử Ôn, dường như có chuyện muốn mời anh ta làm cố vấn một chút.
Điện thoại kết nối được, vừa vang lên ba tiếng liền được Diệp Tử Ôn nhận điện, không đợi Tô Dịch Thừa mở miệng, ở bên kia Diệp Tử Ôn có chút uể oải, thờ ơ hỏi: “Tô phó cục trưởng, có gì muốn làm a, gần đây mình không hề vi phạm điều khoản kiến trúc gì để cậu đến kiểm tra, cưỡng chế phá bỏ nha.”
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, “Cậu cũng đừng lấy mình tiêu khiển, chiều có rảnh không, đi cùng mình đến chỗ này, mình muốn xin ý kiến của cậu.”
“Chỗ nào?” Có rãnh hay không là chuyện quan trọng, đi đến chỗ nào mới là chuyện quan trọng.
Tô Dịch Thừa không định giấu diếm, thẳng thắn nói: “Mình chuẩn bị cầu hôn Lăng Nhiễm, chiều nay cậu đi cùng giúp mình chọn nhẫn đi, cho chút ý kiến.”
“Kết hôn!” Diệp Tử Ôn bị lời nói của anh dọa đến: “Cậu mới hai mươi lăm tuổi thôi, hiện tại kết hôn có phải là sớm quá không?”
“Thế sao?” Tô Dịch Thừa không cho là đúng: “Dù sao sau này cũng ở chung một chỗ, cũng không định chia tay, kết hôn hay không kết hôn có gì khác nhau.” Hai ngày trước mẹ anh đột nhiên gọi điện thoại đến nói với anh, bác Lăng và bà đã đề cập đến chuyện cưới xin của bọn họ. Bọn họ đều cảm thấy, Lăng Nhiễm là con gái, mà một cô gái hai lăm tuổi, thấy thế nào cũng không còn trẻ nữa.
Thật ra thì đối với chuyện cưới xin, anh thế nào cũng không sao cả, vì biết sau này mình sẽ sống cùng ai suốt đời, thì kết hôn sớm hay muộn cũng chỉ là hình thức, chỉ là