Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3857 lượt.
ng ngờ đâu, Trình Tường là người ôn hòa như vậy, từ nhỏ lại là đứa trẻ ngoan ngõan, nhưng lần đó vì ta, đã đại nghịch bất đạo, cãi nhau với mẹ mình, để bày tỏ thái độ kiên quyết của mình, thậm chí mấy tuần cũng không trở về, cuối cùng mẹ anh ấy đành chịu thua, không nhiều lời chuyện ta và anh ấy nữa, thậm chí không phản đối nửa câu. Thật ra thì bây giờ nhớ lại, cũng vì lần đó anh ấy bảo vệ ta như vậy cho nên nhiều năm qua ta luôn một lòng cùng anh ấy, cho dù trước đó ta vẫn không xác định được chúng ta có thể kết hôn hay không, có thể ở cùng nhau suốt đời hay không."
An Nhiên kinh ngạc, nhìn cô, có chút bất ngờ hỏi: "Tại sao không xác định, tình cảm của hai người không phải vẫn luôn tốt đẹp đấy sao?" Thậm chí cô chưa từng nghe nói bọn họ từng cãi nhau, mười năm qua, một lần cũng chưa từng có! Thế mà cô còn có thái độ không xác định với đoạn tình cảm này!
Lâm Lệ cười, thật ra thì có một việc mà cô không nói với ai thậm chí với cả An Nhiên, cô biết thật ra trong lòng Trình Tường vẫn có bóng dáng người khác, đôi khi anh vuốt tóc cô rồi si ngốc nhìn thật lâu, không nói câu nào. Năm đó khi anh biến mất một tuần, cô từng cho anh sẽ không quay về, nhưng cuối cùng anh vẫn trở lại, trở lại bên cô, thật ra cô vẫn luôn sợ hãi, sợ hãi một ngày anh đột nhiên biến mất, không tìm thấy nữa, những năm gần đây mặc dù bọn họ rất hạnh phúc, nhưng mà hạnh phúc như vậy cô vẫn cảm thấy như là trộm được vậy, trái tim cô luôn âm ỉ lo lắng, lo lắng trong lòng anh còn cất giấu một thân ảnh như vậy, lo lắng nếu một ngày, thân ảnh kia xuất hiện, anh có thể lại giống như năm đó, không nói một câu, âm thầm biến mất không. Cho nên nhiều năm qua, anh không nhắc đến kết hôn, cô cũng không mở miệng ép anh, cho dù cha mẹ và họ hàng liên tục gọi điện đến thúc dục, đều là một mình cô gánh lấy, chưa từng nhiều lời trước mặt anh. Nhưng mà bây giờ tất cả đều không còn quan trọng, cô sẽ không cần lại phải sợ hãi anh sẽ biến mất, vì bọn họ đã có con, hơn nữa bọn họ sẽ nhanh chóng kết hôn, cô biết Trình Tường vẫn là một người đàn ông có ý thức trách nhiệm nặng nề, anh không thể nào bỏ mặc gia đình mình, bỏ mặc con mình.
Nhẹ tay đặt lên phần bụng còn hơn bằng phẳng, khóe miệng Lâm Lệ khẽ nhếch lên, nói: "Tất cả đều không quan trọng nữa, chúng ta sẽ nhanh chóng kết hôn, có thể gả cho anh ấy, vẫn là chuyện mà ta muốn làm." Người ta đều nói hôn nhân là mộ phần của tình yêu, nhưng mà chính cô muốn được chôn trong ngôi mộ này, còn vui vẻ chịu đựng!
An Nhiên nhìn cô, có chút vọng động muốn nói cho cô biết toàn bộ chuyện tối qua và những gì nhìn thấy trong bệnh viện, nhưng khi nhìn vẻ mặt hạnh phúc và thỏa mãn kia, cô không đành lòng nói ra khỏi miệng, dường như Lâm Lệ còn yêu Trình Tường hơn cô tưởng nhiều.
Ra vẻ thoải mái, tức giận hỏi: "Mi thích Trình Tường như vậy sao, đi theo anh ta mười năm, hiện tại mang thai rồi, ngay cả khi đi khám thai anh ta cũng không đi cùng mi, người đàn ông như vậy, sớm muộn gì cũng không tốt."
"Hắc, hôm nay mi sao thế, có ý kiến với tiểu Tường tử nhà ta nha, tiểu Tường tử nhà ta đâu có đắc tội mi, mà bị mi đối đãi như vậy!" Lâm Lệ cười giỡn nói.
An Nhiên nhìn cô, thử nói: "Mi không sợ, trong lúc mi mang thai anh ta sẽ ngoại tình sao …, trên tivi, tiểu thuyết đều nói, đàn ông thường dễ dàng ngoại tình lúc vợ mình mang thai."
Lâm Lệ tức giận trắng mắt nhìn cô một cái, hỏi ngược lại: "Mi cũng biết anh ấy mười năm rồi, mi cảm thấy anh ấy là loại người mà sẽ ăn vụng khi ta mang thai sao?"
An Nhiên cứng họng, nhìn cô mà không nói nên lời, nếu là trước kia, dù chính Lâm Lệ nói rằng Trình Tường ngoại tình rồi, cô cũng sẽ kiên quyết không tin đây là sự thật, nhưng bây giờ, chính cô hai lần nhìn thấy như vậy, không muốn tin cũng rất khó.
Thấy cô không nói, Lâm Lệ lại nói: "Hôm nay mi làm sao vậy, đa đa nghi nghi, không phải thực sự mi và Tô đại gia nhà mi xảy ra chuyện gì đi."
"Không có, chẳng qua là tức giận Trình Tường không đi cùng mi tới khám thai, rõ ràng về điểm này là phạm vào tội chết, cũng không ngẫm lại, bây giờ mi đang mang cái thai này là của ai cơ chứ, lúc này mà anh ta không ở cạnh mi là anh ta không đúng." An Nhiên lấy cớ nói.
"Cái này gọi là già mồm át lẽ phải, đã nói đây là tình huống đặc biệt nha, hơn nữa, hiện tại không phải ta bụng lớn, đi lại không tiện, là mi quá lo lắng rồi." Lâm Lệ không cảm kích nói, sau đó bưng cốc sữa tươi lên lại nhấp một hớp, ai u, cô thật sự không thích vị sữa này, cảm thấy nó có mùi, nhưng không uống không được a, bác sĩ nói phải uống nhiều sữa, như vậy mới tốt cho sản phụ và đứa bé, nếu không thích cô phải từ từ học thích mới được.
An Nhiên nhìn bộ dạng uống sữa như uống thuốc của cô, tất nhiên cô biết Lâm Lệ không thích sản phẩm từ sữa, nhưng bây giờ dù không thích, cô cũng phải cố gắng ép bản thân mình tiếp nhận.
Thấy thế, An Nhiên lại nghĩ tới cảnh Trình Tường ôm người đàn bà ở trong xe ngày hôm qua, trong lòng càng khó chịu, nhưng mà lại không dám nói với cô, chỉ nhìn cô chằm chằm, rồi giả vờ thoải mái nói: "Lâm Lệ, nhìn mi thật không có tiền