XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

hấn khích đấy.”
Sợ hãi đến tột độ, Diêm Tiểu Đóa còn chưa kịp phản ứng gì thì cánh tay của Hà Trục đã kéo mạnh một cái, cô quay một nửa vòng trong không trung rồi bình yên đáp trở lại trên mặt đất vững chắc.
“Cứ tưởng rằng cô chẳng sợ bất cứ điều gì, thì ra, cũng biết sợ chết cơ đấy.”
Đôi chân của Diêm Tiểu Đóa trở nên mềm nhũn, cô quỵ xuống ngồi phệt ngay trên mặt đất: “Anh bị điên rồi có phải không? Anh thật là... rất đáng ghét...”
Nhìn Diêm Tiểu Đóa trong bộ dạng như vậy, đôi mắt nhỏ dài của Hà Trục chợt lóe lên một tia phẫn nộ. Anh đỡ Diêm Tiểu Đóa đứng dậy, lại cài mũ bảo hiểm cho cô: “Nếu như tôi nói rằng tôi thích cô, cô liệu có cảm thấy mất mặt không? Dù sao tôi cũng thích những phụ nữ đẹp, mà cô thì lại không phải như thế.”
Diêm Tiểu Đóa yên lặng trên suốt chặng đường về nhà. Hà Trục không phóng nhanh như lúc đi nữa, chiếc xe máy đều đều chạy với tốc độ bình thường rồi dừng lại dưới chân tòa nhà mà Cố Nặc Nhất ở.
Chiếc Harley đã được tắt máy, Hà Trục nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt hỏi: “Cô vẫn còn sống chung với anh ta sao?”
“Cái... cái gì?” Diêm Tiểu Đóa không hiểu được ý của anh.
Hà Trục đứng tựa vào chiếc xe máy, dùng chiếc băng đô trên cổ tay cố định gọn lại mái tóc dài đến ngang vai, sau đó anh rút một bức ảnh từ túi quần ra: “Diêm Tiểu Đóa, ký cho tôi một chữ đi.”
Diêm Tiểu Đóa mượn ánh trăng liếc nhìn, bỗng toàn thân toát mồ hôi lạnh, không ngờ đó lại là bức ảnh hở hang mà A Hoa đã tung lên mạng. Nhìn bộ ngực tròn căng đầy khêu gợi trên tấm ảnh mà cô xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một khe nứt nào đó mà chui xuống: “Cái này tôi không ký.”
“Như thế làm sao được, tôi đã đi cùng cô trọn cả một buổi tối nay, dù sao cũng phải ký một cái chứ.”
Diêm Tiểu Đóa chẳng có cách nào khước từ, đành nhắm mắt nhắm mũi ký đại một chữ cho xong trên tấm ảnh đó. Hà Trục lúc này mới hài lòng mà buông tha cho cô, anh vỗ nhẹ lên đôi vai của Diêm Tiểu Đóa: “Mau đi lên đi, nhìn cô vào nhà rồi tôi sẽ đi.”
Diêm Tiểu Đóa chạy vèo một cái vào cửa tòa nhà, nhưng rồi như sực nhớ ra điều gì, cô quay người lại mỉm cười với Hà Trục: “Cảm ơn anh về món quà nhé.”
Cánh cửa đóng lại, vọng ra một tiếng “tinh tang”, Hà Trục giơ bức ảnh đó lên, mượn ánh trăng nhìn những chữ rồng bay phượng múa ở bên trên: “Bức thứ hai rồi...” Sau một phút chốc như thất thần, anh thắt lại mũ bảo hiểm rồi nhảy lên chiếc Harley, vút một cái đã biến mất trong màn đêm, chỉ còn sót lại sau lưng một tiếng gầm lớn.
Đứng trong thang máy, Diêm Tiểu Đóa cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chiếc dây chuyền Miffy lấp la lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng cô cảm thấy ruột gan rối bời. Hà Trục rốt cục có xuất thân như thế nào? Anh chàng này, tựa hồ như một ngọn núi mờ ảo bị những đám mây che phủ, khiến cho người khác khó có thể nhìn thấu bộ mặt thật của anh.






Thăng hoa lắng đọng, dĩ vãng tỏ mờ
A Hoa tiên đoán quả không sai, mấy bức ảnh hở hang và xì căng đan tình ái đúng là rất hiệu nghiệm. Mới qua được vài ngày mà Diêm Tiểu Đóa đã nhận được lời mời chụp ảnh cho một tạp chí thời trang. A Hoa đã rất cầu kì, mua hẳn nguyên một bộ comple, cũng tô tô vẽ vẽ rất hoành tráng, làm như vậy để cho xứng với cái thân phận người quản lí của anh ta. Diêm Tiểu Đóa đã từ rất lâu rồi không được bước chân vào phòng stuido, nghe được mấy câu khen ngợi không ngớt của nhân viên hóa trang và người thợ chụp ảnh, khỏi phải nói cô đã vui vẻ sung sướng đến nhường nào.
Buổi chụp ảnh kết thúc rất nhanh chóng, Diêm Tiểu Đóa tiến đến trc mặt của người thợ chụp ảnh thỏ thẻ: "Anh à, khi anh chỉnh sửa mấy bức ảnh này, thì chỉnh cho mặt em nhỏ nhỏ đi một chút nhé, như vậy trông sẽ xinh hơn."
Người thợ chụp ảnh vừa xem lại mấy bức ảnh vừa nói: "Được thôi, không có vấn đề gì. Nhưng mà Tiểu Đóa này, tôi có câu này muốn nói, cô nghe xong đừng giận dỗi gì nhé."
"Vâng, anh cứ nói đi ạ."
Ngày... ngày mai cậu ấy sẽ về nhà ư? Thế thì phải làm thế nào bây giờ! Bị A Hoa đặt điều bôi xấu trên mạng như vậy, Diêm Tiểu Đóa đã không còn mặt mũi nào để gặp Cố Nặc Nhất nữa rồi. A Hoa vừa thắt lại thắt lưng, vừa chạy vội tới trước mặt cô, hồi hộp hỏi: "Sao rồi? Cố Nặc Nhất đã nói gì?"
Diêm Tiểu Đóa không muốn đếm xỉa gì đến A Hoa, cô thu dọn lại chiếc ba lô rồi đi ra khỏi công viên: "Cậu ấy nói rằng, hận là không thể chặt anh ra làm trăm mảnh được!"
Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện:


Đã biết được thời gian Cố Nặc Nhất sẽ về nhà, Diêm Tiểu Đóa cảm thấy bồn chồn, đứng ngồi không yên. Cô bất chấp nguy cơ bị người ta nhận ra đi siêu thị mua đồ ăn, lại đem toàn bộ áo sơ mi trắng của cậu ấy giặt sạch sẽ lại một lượt với một tâm trạng của kẻ tội đồ, lại còn kì cọ lau chùi sàn nhà và cầu thang, thậm chí còn tắm rửa sạch sẽ cho Bé Dưa.
Món gà hầm hạt dẻ khoai tây mà Cố Nặc Nhất thích ăn đã được chế biến và ninh chín nhừ trên bếp rồi. Cô nhìn đồng hồ, mới có ba giờ chiều, mấy tiếng đồng hồ còn lại trôi qua thật nặng nề và khó chịu. Cô vừa mong ngóng vừa sợ hãi, Diêm Tiểu Đóa cảm thấy nhàn rỗi nhạ